TUỔI THANH XUÂN
Tuổi thanh xuân của họ không ở những buổi tan trường rộn rã tiếng cười, không ở những mối tình đầu e ấp dưới hàng bàng đỏ lá, cũng chẳng kịp đi qua những ước mơ còn dang dở của một thời áo trắng. Tuổi thanh xuân của họ đã gửi lại giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một lằn ranh mong manh.
Tuổi thanh xuân của họ không ở những buổi tan trường rộn rã tiếng cười, không ở những mối tình đầu e ấp dưới hàng bàng đỏ lá, cũng chẳng kịp đi qua những ước mơ còn dang dở của một thời áo trắng. Tuổi thanh xuân của họ đã gửi lại giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một lằn ranh mong manh.

Ảnh sưu tầm.
Có những con người, khi tuổi đời còn rất trẻ, đã khoác ba lô lên vai, rời xa mái nhà nhỏ, rời xa vòng tay mẹ, để bước vào con đường mà không phải ai cũng đủ can đảm để lựa chọn. Con đường ấy không trải hoa, mà trải đầy sỏi đá, bom rơi, đạn lạc và cả những mất mát không thể gọi thành tên.
Tuổi thanh xuân của họ là những đêm hành quân xuyên rừng, lặng lẽ như bóng cây, chỉ có tiếng tim đập hòa cùng nhịp bước. Là những cơn mưa rừng xối xả làm ướt sũng áo quần, là đôi chân trần lấm bùn đất đỏ, là muỗi rừng vo ve, vắt bám đến rớm máu. Là những bữa cơm vắt chấm muối rang, ăn vội bên đường hành quân nhưng vẫn ấm tình đồng đội. Là những cánh rừng rì rào gió thổi, nơi mỗi tán lá đều có thể che chở, nhưng cũng có thể ẩn giấu hiểm nguy.
Giữa mênh mông bom đạn ấy, có những nỗi nhớ không bao giờ nguôi. Nhớ nhà, nhớ bếp lửa chiều hôm, nhớ tiếng mẹ gọi con về ăn cơm, nhớ dáng cha lặng lẽ bên thềm. Nhưng họ ít khi viết thư. Bởi chỉ một câu “con vẫn ổn” cũng đủ làm cha mẹ thao thức suốt đêm dài, lo lắng cho đứa con đang ở nơi ranh giới sinh tử.
Họ cầm súng không phải vì không biết sợ. Họ cũng là những con người bằng xương bằng thịt, cũng biết run rẩy trước tiếng bom, cũng biết đau khi đồng đội ngã xuống bên mình. Nhưng họ vẫn đi, bởi phía sau họ là quê hương, là mái nhà lợp lá đơn sơ, là những mùa lúa chín vàng chưa kịp gặt, là những đứa em nhỏ lớn lên giữa tiếng còi báo động mà chưa từng được sống một ngày trọn vẹn trong bình yên. Họ đi để đổi lấy ngày mai – một ngày mai không còn chiến tranh, không còn chia ly, không còn nước mắt.
Có người đã nằm lại mãi mãi giữa rừng sâu, nơi biên giới xa xôi hay ngoài hải đảo mịt mùng sóng gió. Tuổi xuân của họ dừng lại ở đó, hóa thành đất, thành gió, thành những mùa hoa rừng lặng lẽ nở. Có người may mắn trở về, mang theo những vết sẹo hằn sâu trên da thịt, hoặc những tổn thương âm thầm trong tâm hồn không dễ gì lành lại. Nhưng họ vẫn sống, vẫn mỉm cười, vẫn yêu đời bằng tất cả phần tuổi trẻ còn sót lại sau chiến tranh.
Chiến tranh đã đi qua, hoa đã nở trên những hố bom năm cũ. Nhưng tuổi xuân của họ thì mãi mãi ở lại với “chuyện hoa lửa” – nơi đau thương và hy sinh cùng tồn tại, nơi mất mát được đánh đổi bằng hòa bình hôm nay.
Và nếu một ngày nào đó, bạn thấy mình mệt mỏi, thấy cuộc sống này quá nặng nề, quá nhiều áp lực… Hãy chậm lại một chút. Hãy nhớ rằng: đã có những con người chấp nhận đánh đổi cả tuổi trẻ, thậm chí cả mạng sống, để tuổi trẻ của chúng ta hôm nay được lớn lên trong yên bình, được mơ ước, được yêu thương và được sống trọn vẹn.
Tuổi thanh xuân của họ không mất đi.
Tuổi thanh xuân ấy đang sống tiếp – trong hòa bình, trong từng nhịp thở của đất nước hôm nay.



