“Tuổi thanh xuân đi vào chiến trường ác liệt”
Mùa Xuân năm 1968, ông Ánh tòng quân kháng chiến chống Mỹ. Chiến trường miền Tây - Đông Nam Bộ - Campuchia như đổ lửa, nơi sự sống và cái chết gần nhau trong gang tấc, máu đỏ hòa quyện vào lòng đất mẹ, nhắc nhở các chiến sỹ không sợ hy sinh, gian khổ. Sư đoàn 304 của ông có nhiệm vụ cắt rào hàng sắt, dò bom mìn để lính đặc công tiến vào trận đánh. Trực tiếp làm hậu cần ở Campuchia, trải qua 6 trận đánh tại vùng Bảy Núi, huyện Tri Tôn (An Giang), trận cuối cùng ác liệt nhất vào tháng 1.1970 là kỷ
Năm 1968, hành quân dọc Trường sơn đến Quân khu thuộc Trung đoàn 66, mặt trận B3 (Tây Nguyên)… Thiếu tướng Hoàng Văn Toái, tổ 20, phường Minh Khai (thành phố Hà Giang) bồi hồi nhớ lại: Chiến trường Tây Nguyên vất vả nhất, khổ nhất, huấn luyện vào mùa mưa, đơn vị phải trồng sắn, ăn khoai Môn thay cơm. Do địa bàn rừng núi, địch lại có đủ pháo binh, không quân, đánh đến đâu ác liệt đến đó nhưng bộ đội ta vẫn bám trụ. Trận đánh Ngọc Bờ Biêng (Kon Tum) đánh vào sân bay Hòa Bình (Đắk Lắk) diễn ra vô cùng ác liệt, cán bộ, chiến sỹ gắn bó với nhau đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc. Trong cuộc tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975, Sài Gòn chia làm 5 mũi tấn công, đơn vị của ông tiến vào giải phóng Tân Sơn Nhất. Đúng 11h30 phút ngày 30.4.1975, lá cờ cách mạng tung bay trên Dinh Độc Lập, báo hiệu sự toàn thắng của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, giây phút đó ông Toái nhớ mãi.
Thời gian qua đi, nhưng ký ức một “thời hoa lửa” vẫn lắng đóng và thật đáng trân trọng với mỗi chiến sỹ. Trong cuộc sống thời bình, họ lại dồn tâm sức, phấn đấu xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh. Cuộc đời của những người lính năm xưa thực sự là tấm gương sáng cho thế hệ hôm nay học tập và làm theo.TC



