Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TUỔI THANH XUÂN DƯỚI LÒNG ĐỊCH

Hồi ức hào hùng của nữ chiến sĩ quân báo Trần Thị Phương Thanh

Lâm Đồng06/08/2026Đoàn xã Tánh Linh (Tánh Linh)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
TUỔI THANH XUÂN DƯỚI LÒNG ĐỊCH
image.png

Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Củ Chi anh hùng trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất. Chứng kiến quê hương bị bom đạn tàn phá, người thân, đồng bào và đồng đội liên tiếp ngã xuống, lòng tôi sục sôi căm thù giặc. Mới 17 tuổi – độ tuổi đầy ắp ước mơ và hoài bão – tôi quyết định bước vào con đường cách mạng, khoác lên mình sứ mệnh thiêng liêng với mong muốn góp phần giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Sau một thời gian ngắn được tổ chức huấn luyện bí mật, tôi được giao nhiệm vụ hoạt động quân báo nội tuyến tại căn cứ Đồng Dù – một trong những sào huyệt kiên cố và hiểm yếu bậc nhất của quân đội Mỹ. Trong vỏ bọc là một nữ công nhân hiền lành phục vụ tại câu lạc bộ sĩ quan Mỹ, hằng ngày tôi phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy. Dưới vỏ bọc ấy, từng ánh mắt, từng bước đi đều phải thật cẩn trọng; tôi âm thầm ghi nhớ, thu thập những thông tin tối mật về bố phòng, kế hoạch tác chiến của địch rồi tìm cách báo cáo an toàn cho cơ sở cách mạng.

Sau nhiều tháng kiên trì theo dõi, nắm bắt quy luật và chuẩn bị chu đáo, tôi nhận được nhiệm vụ đặc biệt và nguy hiểm nhất từ trước đến nay. Bằng sự bình tĩnh tột độ, lòng dũng cảm và sự mưu trí, tôi đã bí mật vận chuyển chất nổ lọt qua nhiều lớp kiểm soát ngặt nghèo để đưa vào sâu bên trong căn cứ, đặt chính xác tại vị trí đã được phân công. Đúng thời điểm hẹn trước, những khối thuốc nổ đồng loạt vang lên, phá hủy nhiều phương tiện và gây thiệt hại nặng nề cho địch ngay giữa trung tâm Đồng Dù. Đó là một chiến công xuất sắc của lực lượng quân báo nội tuyến, làm chấn động cả một vùng đồn trú của kẻ thù.

Thế nhưng, bão tố ập đến. Không lâu sau chiến công vang dội ấy, do cơ sở bị lộ diện, tôi đã sa vào tay giặc. Trong gần hai năm bị giam giữ trong những nhà lao tăm tối, tôi phải trải qua muôn vàn cực hình dã man, từ những trận đòn roi, tra tấn thể xác đến những buổi khảo cung căng thẳng, đe dọa sát hại. Có những thời khắc lằn ranh giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh, tưởng chừng phải đối mặt với án tử hình, nhưng chưa bao giờ ý chí của tôi bị khuất phục. Tôi chọn cách cắn chặt răng, giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng, quyết không một lời khai báo, không phản bội đồng đội và lý tưởng cao đẹp.

Rồi ngày ánh sáng trở lại cũng đến. Được trả tự do sau những năm tháng ngục tù ác liệt, tôi không màng đến thương tích và nỗi đau thể xác, lập tức nối lại liên lạc với tổ chức, tiếp tục dấn thân vào con đường cách mạng cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 mãi mãi là khoảnh khắc thiêng liêng và hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi. Bao năm tháng chiến đấu kiên cường, bao máu xương của đồng đội, bao giọt nước mắt hy sinh và gian khổ cuối cùng đã đổi lại bầu trời hòa bình trọn vẹn cho dân tộc.

Giờ đây, nhìn lại chặng đường thanh xuân đã qua, tôi chưa bao giờ hối hận về ngã rẽ cuộc đời mà tuổi trẻ mình đã chọn. Nguyện vọng lớn nhất của tôi là thế hệ trẻ hôm nay – những chủ nhân tương lai của đất nước – sẽ luôn thấu hiểu sâu sắc giá trị của hòa bình, biết trân trọng những hy sinh vô bờ bến của các thế hệ cha anh đi trước, từ đó không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến hết mình để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TUỔI THANH XUÂN DƯỚI LÒNG ĐỊCH | Câu chuyện thời hoa lửa