Tuổi thanh xuân hiến dâng cho đại ngàn
Sinh năm 1942, bà Lê Thị Hương bước vào tuổi đôi mươi khi miền Bắc bắt đầu dồn lực chi viện cho miền Nam. Năm 1965, khi cuộc chiến leo thang, bà gia nhập lực lượng TNXP với tinh thần "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Ở tuổi 23 – lứa tuổi đẹp nhất của người con gái – bà đã chọn mái chèo, chiếc cuốc và vai gầy để đương đầu với bom đạn.
Sinh năm 1942, bà Lê Thị Hương bước vào tuổi đôi mươi khi miền Bắc bắt đầu dồn lực chi viện cho miền Nam. Năm 1965, khi cuộc chiến leo thang, bà gia nhập lực lượng TNXP với tinh thần "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Ở tuổi 23 – lứa tuổi đẹp nhất của người con gái – bà đã chọn mái chèo, chiếc cuốc và vai gầy để đương đầu với bom đạn.
Là thế hệ đàn chị trên các tuyến lửa, bà Hương thường đảm nhận những nhiệm vụ khó khăn tại các trọng điểm giao thông ác liệt. Trên những cung đường như Đường 15A hay các phà qua sông, bà cùng đồng đội phải bám trụ dưới làn bom tọa độ. Nhiệm vụ không chỉ là lấp hố bom mà còn là làm "cọc tiêu sống" – đứng giữa dòng nước hay sát mép vực để hướng dẫn đoàn xe vận tải vượt qua vùng nguy hiểm trong đêm tối. Dưới cái nắng cháy da của miền Trung hay những cơn mưa rừng xối xả, bà Hương cùng chị em TNXP đã bạt núi, tán đá, bắc cầu. Những bàn tay vốn chỉ quen làm ruộng giờ đây chai sần vì thuốc nổ và xẻng cuốc, nhưng chưa một lần buông xuôi.
"Thời hoa lửa" của bà Lê Thị Hương không chỉ có màu xám của khói bom mà còn có màu xanh của hy vọng. Trong những hang đá ẩm ướt hay dưới tán rừng già, bà và đồng đội vẫn tranh thủ học văn hóa, thêu thùa chiếc khăn tay gửi về hậu phương, hay cùng nhau hát những bài ca cách mạng. Chính tinh thần lạc quan "tiếng hát át tiếng bom" đã giúp người thiếu nữ sinh năm 1942 ấy vượt qua những cơn sốt rét rừng ngặt nghèo và sự tàn khốc của chiến tranh.
Khi hòa bình lập lại, bà Lê Thị Hương trở về với đời thường, mang theo những ký ức không thể nào quên về một thời oanh liệt. Những cựu TNXP như bà chính là những "nhân chứng sống", là gạch nối giữa quá khứ hào hùng và hiện tại hòa bình. Câu chuyện về cuộc đời bà là bài học vô giá về lòng quả cảm và sự hy sinh thầm lặng cho độc lập dân tộc.



