Bài viết

Tuổi thanh xuân nơi đất bạn Lào

Trịnh Việt Cảnh sinh năm 1961, trong một giai đoạn đất nước đã trải qua nhiều năm chiến tranh nhưng vẫn còn phải đối mặt với không ít khó khăn, thử thách. Lớn lên trong những năm tháng ấy, ông sớm hiểu rằng cuộc sống bình yên mà mỗi gia đình mong ước không phải tự nhiên mà có. Đằng sau sự bình yên ấy là biết bao thế hệ thanh niên đã sẵn sàng rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính và đi đến những nơi Tổ quốc cần. Năm 1979, khi mới mười tám tuổi, Trịnh Việt Cảnh lên đường nhập ngũ. Tuổi mười tám là tuổi của những ước mơ, của những dự định đầu tiên về tương lai, nhưng với thế hệ của ông, tiếng gọi của nhiệm vụ đã đưa những chàng trai trẻ rời xa mái nhà thân thuộc. Ngày chia tay quê hương, phía sau là cha mẹ, anh em, là những con đường làng quen thuộc; phía trước là một cuộc đời quân ngũ mà người lính trẻ chưa thể biết sẽ có những gì đang chờ đợi.

Thanh Hóa17/09/2026Xã Quảng Ngọc (Xã Quảng Ngọc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trịnh Việt Cảnh sinh năm 1961, trong một giai đoạn đất nước đã trải qua nhiều năm chiến tranh nhưng vẫn còn phải đối mặt với không ít khó khăn, thử thách. Lớn lên trong những năm tháng ấy, ông sớm hiểu rằng cuộc sống bình yên mà mỗi gia đình mong ước không phải tự nhiên mà có. Đằng sau sự bình yên ấy là biết bao thế hệ thanh niên đã sẵn sàng rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính và đi đến những nơi Tổ quốc cần.

Năm 1979, khi mới mười tám tuổi, Trịnh Việt Cảnh lên đường nhập ngũ. Tuổi mười tám là tuổi của những ước mơ, của những dự định đầu tiên về tương lai, nhưng với thế hệ của ông, tiếng gọi của nhiệm vụ đã đưa những chàng trai trẻ rời xa mái nhà thân thuộc. Ngày chia tay quê hương, phía sau là cha mẹ, anh em, là những con đường làng quen thuộc; phía trước là một cuộc đời quân ngũ mà người lính trẻ chưa thể biết sẽ có những gì đang chờ đợi.

Những ngày đầu bước vào quân đội là những ngày tháng đầy thử thách. Từ cuộc sống gia đình, Trịnh Việt Cảnh làm quen với kỷ luật, nề nếp và những buổi huấn luyện nghiêm túc. Quần áo, tác phong, giờ giấc, từng động tác trong huấn luyện đều phải thực hiện theo yêu cầu của đơn vị. Những điều tưởng như nhỏ bé ấy đã rèn cho người lính trẻ tính kỷ luật, sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm. Qua từng ngày, từng tháng, chàng trai mười tám tuổi ngày nào dần trưởng thành hơn trong môi trường quân ngũ.

Sau thời gian huấn luyện, Trịnh Việt Cảnh tham gia thực hiện nhiệm vụ tại Mặt trận 379 ở Lào. Rời quê hương, người lính trẻ bước vào một môi trường hoàn toàn khác. Đất nước Lào với núi rừng rộng lớn, địa hình phức tạp và điều kiện sinh hoạt còn nhiều thiếu thốn đã đặt ra không ít khó khăn cho người lính. Những chặng đường hành quân, những ngày đóng quân xa nhà, những đêm giữa núi rừng đất bạn đã trở thành một phần ký ức sâu đậm trong cuộc đời ông.

Ở nơi đất khách quê người, nỗi nhớ quê hương càng trở nên da diết. Có những lúc người lính chỉ mong một lá thư từ gia đình, một tin tức từ quê nhà cũng đủ để cảm thấy ấm lòng. Những câu chuyện về gia đình, về quê hương thường được anh em trong đơn vị chia sẻ với nhau sau những giờ thực hiện nhiệm vụ. Trong hoàn cảnh xa nhà, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên gần gũi. Người này động viên người kia, cùng nhau chia sẻ khó khăn, cùng nhau vượt qua những ngày tháng gian khổ.

Những năm tháng thực hiện nhiệm vụ tại Mặt trận 379 ở Lào cũng là những năm tháng tuổi trẻ của Trịnh Việt Cảnh được tôi luyện trong thực tế. Người lính phải học cách thích nghi với điều kiện sống, giữ vững kỷ luật và luôn sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ. Có những ngày hành quân dài giữa núi rừng, có những lúc mệt mỏi tưởng chừng không thể bước tiếp, nhưng chỉ cần nhìn thấy đồng đội vẫn đang cố gắng phía trước, mỗi người lại tự nhắc mình phải tiếp tục.

Điều đáng nhớ trong cuộc đời người lính có lẽ không chỉ là những gian khổ đã trải qua mà còn là những con người đã đồng hành cùng mình. Những người đồng đội năm nào có thể đến từ nhiều vùng quê khác nhau, nhưng khi cùng đứng trong hàng ngũ, tất cả trở thành những người anh em. Họ cùng chia sẻ từng bữa ăn, từng phiên trực, từng ngày tháng xa nhà. Những tình cảm được hình thành trong gian khó ấy thường rất giản dị nhưng lại bền chặt theo năm tháng.

Với Trịnh Việt Cảnh, quãng thời gian tại đất bạn Lào chắc hẳn là một phần không thể thiếu trong ký ức. Có những địa danh, những con đường, những khu rừng mà chỉ cần nghe nhắc lại cũng có thể gợi về cả một thời tuổi trẻ. Đó là thời của những người lính còn rất trẻ, mang trong mình nhiệt huyết và tinh thần trách nhiệm, sẵn sàng nhận nhiệm vụ dù phải xa quê hương, xa gia đình.

Năm tháng rồi cũng trôi qua. Người lính trẻ Trịnh Việt Cảnh của năm 1979 ngày nào giờ đã bước sang một chặng đường khác của cuộc đời. Cuộc sống đã có nhiều thay đổi, quê hương cũng ngày một đổi mới, nhưng những kỷ niệm về màu áo lính vẫn còn nguyên giá trị. Đôi khi chỉ một câu chuyện cũ, một hình ảnh đồng đội hay một lần nhắc đến đất nước Lào cũng đủ làm sống lại những ký ức của tuổi mười tám, đôi mươi.

Nhìn lại những năm tháng ấy, điều đáng quý nhất chính là ông đã dành một phần tuổi trẻ của mình cho nhiệm vụ chung. Không cần những lời kể quá lớn lao, bởi bản thân việc một chàng trai mười tám tuổi rời quê hương, đến một vùng đất xa xôi để thực hiện nhiệm vụ đã là một dấu ấn đáng nhớ của tuổi thanh xuân. Những đóng góp thầm lặng ấy cùng với biết bao người lính khác đã tạo nên một thế hệ sống có trách nhiệm, biết đặt nhiệm vụ chung lên trên những tình cảm riêng tư.

Câu chuyện của cựu chiến binh Trịnh Việt Cảnh là câu chuyện về một người lính trẻ lên đường năm 1979, mang theo tuổi mười tám của mình đến với Mặt trận 379 ở Lào. Đó là hành trình của tuổi trẻ, của những tháng ngày xa quê và của tình đồng chí, đồng đội được vun đắp giữa những gian khó.

Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, những năm tháng nơi đất bạn Lào đã trở thành một phần ký ức đẹp và sâu sắc trong cuộc đời ông. Thời gian có thể làm nhiều thứ đổi thay, nhưng những kỷ niệm của một thời khoác áo lính thì vẫn còn đó. Đó là những ký ức về tuổi trẻ, về đồng đội, về quê hương và về những tháng ngày đã sống hết mình với nhiệm vụ.

“Câu chuyện thời hoa lửa” của Trịnh Việt Cảnh vì thế không chỉ kể về một người lính, mà còn gợi nhớ về cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã từng lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ. Những người lính năm ấy đã đi qua những tháng ngày gian khổ bằng nghị lực, tình đồng đội và niềm tin. Để rồi khi trở về với cuộc sống đời thường, họ mang theo một tài sản vô giá: ký ức về một thời tuổi trẻ đã sống, đã cống hiến và đã trưởng thành trong màu áo người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tuổi thanh xuân nơi đất bạn Lào | Câu chuyện thời hoa lửa