Cựu chiến binh

tuổi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết và khát vọng cống hiến

Lào Cai19/05/2026Đoàn xã (xã Đông Cuông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi ngọn súng của cuộc kháng chiến chống Mỹ vừa kịp rắm lại để nhường chỗ cho ngày hòa bình độc lập, đất nước lại phải đối mặt với những dông bão mới ở hai đầu biên giới. Giữa bối cảnh lịch sử ấy, chàng thanh niên Nguyễn Anh Xuân (sinh năm 1955) đã lên đường nhập ngũ vào năm 1976 ở tuổi 21 – độ tuổi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết và khát vọng cống hiến.

Năm năm trong quân ngũ (1976 – 1981) là một chặng đường đầy thử thách đối với chiến sĩ Nguyễn Anh Xuân. Không trải qua những trận bão lửa của cuộc chiến chống Mỹ, nhưng ông lại là một trong những người lính trực tiếp đương đầu với cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả trên đất bạn Campuchia. Câu chuyện đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông diễn ra vào giai đoạn khốc liệt cuối năm 1978, khi đơn vị của ông tham gia chiến dịch truy quét tàn quân Pol Pot tại vùng rừng núi hiểm trở giáp ranh tỉnh Takeo.

Trong một đợt hành quân sâu vào rừng rậm để trinh sát địa hình và bảo vệ các bản làng của người dân bản địa khỏi các đợt thảm sát, tiểu đội của ông Nguyễn Anh Xuân bất ngờ lọt vào trận địa phục kích của một toán quân địch ẩn nấp kỹ trong các lùm cây rậm rạp. Tiếng súng B40, B41 và đạn vạch đường nổ chát chúa xé toang không gian tĩnh mịch của đại ngàn. Ngay trong loạt đạn đầu tiên, đồng chí tiểu đội trưởng đã bị thương nặng, đội hình của ta rơi vào thế bất lợi khi địch chiếm giữ cao điểm phía trên.

Giữa lằn ranh sinh tử, ông Xuân không hề hoảng loạn. Bằng bản lĩnh kiên cường, ông chủ động bò trườn qua làn đạn xối xả để tiếp cận vị trí của người tiểu đội trưởng, nhanh chóng băng bó vết thương cho đồng đội rồi tạm thời đứng ra chỉ huy trận chiến. Ông nhận định, nếu cứ nằm im chịu trận thì toàn đội sẽ làm mồi cho súng cối của địch. Ông dõng dạc hô lớn động viên anh em, một tay ôm khẩu AK liên tục bắn áp chế, tay kia khéo léo gài và ném những quả lựu đạn mỏ vịt về phía hỏa lực mạnh của đối phương.

Sự gan dạ của ông đã tạo điểm tựa tinh thần vững chắc cho các chiến sĩ còn lại. Ông Xuân mưu trí hướng dẫn anh em vừa đánh vừa nghi binh, lợi dụng các gốc cây cổ thụ để di chuyển, tạo cảm giác lực lượng của ta rất đông và đang tổ chức bao vây ngược lại. Sau hơn hai giờ đồng hồ chiến đấu kiên cường và quả cảm, tiểu đội của ông không những giữ vững đội hình mà còn đánh bật toán quân phục kích, buộc chúng phải rút chạy tháo thân vào rừng sâu, bảo toàn mạng sống cho toàn đơn vị và đưa các đồng chí bị thương về tuyến sau an toàn.

Năm 1981, sau khi hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ quốc tế và góp phần mang lại sự bình yên cho vùng biên giới, cựu chiến binh Nguyễn Anh Xuân chính thức xuất ngũ trở về quê hương. Ông mang theo về cuộc sống đời thường chiếc ba lô bạc màu ra trận và những ký ức không thể nào quên về tình đồng đội giữa chốn rừng thiêng nước độc. 5 năm thanh xuân từ 1976 đến 1981 tuy đầy gian khổ, hiểm nguy nhưng luôn là niềm tự hào kiêu hãnh của ông, là câu chuyện giáo dục sâu sắc về lòng yêu nước và ý chí vượt khó cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
tuổi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết và khát vọng cống hiến | Câu chuyện thời hoa lửa