Tuổi thiếu niên trong bão táp cách mạng

Sinh năm 1933, cậu bé Nguyễn Văn Thế cất tiếng khóc chào đời khi quê hương đang chìm trong ách đô hộ. Lớn lên tại cái nôi cách mạng Đào Xá, TỈNH PHÚ THỌ, ông được chứng kiến không khí sục sôi của Cách mạng tháng Tám năm 1945. Chính truyền thống quật cường của xóm làng trung du đã sớm ươm mầm trong trái tim người thiếu niên ấy một khát vọng độc lập mãnh liệt, mong ước về một ngày quê hương được rợp bóng cờ dưới bầu trời màu xanh da trời tự do.
Cánh chim Lạc trên đường ra trận
Khi cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn quyết định (những năm 1950 - 1954), chàng thanh niên Nguyễn Văn Thế vừa độ mười tám, đôi mươi – lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Không chần chừ, ông hăng hái lên đường tham gia chiến dịch:
Tiếng gọi Điện Biên: Từ biệt những nương chè, đồi cọ, ông hòa vào dòng người "xẻ núi, lăn bom" ra tiền tuyến. Tinh thần của người lính trung du kiên định, dũng mãnh tựa như hình ảnh những cánh chim Lạc khắc trên mặt trống đồng Đông Sơn.
Gian nan trui rèn ý chí: Trải qua những chặng đường hành quân đèo dốc hiểm trở, những ngày khoét núi ngủ hầm, mưa dầm cơm vắt, ý chí đánh giặc cứu nước của ông và đồng đội chưa bao giờ phai nhạt.
Bông hoa lửa bừng sáng sử vàng
Trên các chiến hào ác liệt, phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ đã tỏa sáng rực rỡ, hóa thành những đóa hoa lửa kiên trung:
Quyết chiến quyết thắng: Đối mặt với pháo bầy, bom đạn của kẻ thù, ông luôn giữ vững vị trí, góp phần làm nên chiến thắng lịch sử, đập tan ách thống trị của thực dân.
Tình đồng chí son sắt: Giữa lằn ranh sinh tử, sự sẻ chia từng ngụm nước suối, từng lá thư nhà đã tạo nên sức mạnh vô song của tình đồng đội.



