Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Tuổi thơ của ông Võ Văn Em trong tiếng súng và vùng đất của ý chí

Phú Thọ12/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ôi sinh ra ở Củ Chi, lớn lên trong vùng giải phóng", ông bắt đầu câu chuyện, ánh mắt như nhìn xuyên qua năm tháng. "Hồi tôi 7 - 8 tuổi, giặc nó bắn giết, đốt nhà, cướp của… nhiều người trong xóm tôi bị giết lắm. Mấy anh tôi đi kháng chiến, gia đình thì nuôi cán bộ. Lớn lên trong vùng như vậy, làm sao không theo cách mạng được".

Ông kể bằng giọng nhẹ nhàng, nhưng mỗi câu lại là một ký ức. Nhà ông nằm trong ấp Mũi Lớn - một vùng "đảo" giữa cánh đồng, nơi địa đạo luồn dưới tre gai, nơi những cuộc họp bí mật của cán bộ thành ủy diễn ra ngay trong khu vườn nhà ông từ khi ông mới 11, 12 tuổi. "Tôi bị hư một mắt từ nhỏ, nhưng chính nhờ một mắt mà địch ít để ý tới tôi", ông cười nhẹ, nhưng giọng thì trĩu xuống: "Tật nguyền vậy chứ tôi mê đọc sách lắm. Sách của cụ Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh… đọc rồi thấy thương nước mình, thương dân mình".

Tôi gợi chuyện: "Con trai 15 tuổi thời bây giờ còn đang học THCS. Còn hồi đó chú đã đi đánh giặc?". Ông cười: "Hồi đó tôi 15 tuổi được kết nạp Đoàn. 16 tuổi thì mấy anh cho vô du kích. Hồi đầu đâu có súng, chỉ được xách trái lựu đạn thôi". Cách ông kể thật như hơi thở. Lần đầu tiên được giao 2 quả lựu đạn, ông gài ngay trước đồn địch. Khi tiếng nổ vang lên trong đêm, 2 lính địch chết tại chỗ. Đó là trận đánh đầu tiên của chàng thiếu niên gầy gò, một mắt, mới 16 tuổi.

Năm 1963 ông được kết nạp Đảng sau trận đánh lấy được hơn 20 khẩu súng - một chiến công vang dội ở Củ Chi thời đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tuổi thơ của ông Võ Văn Em trong tiếng súng và vùng đất của ý chí | Câu chuyện thời hoa lửa