Tuổi Thơ Dữ Dội
ó một viên ngọc quý mà thời gian dành riêng để ban tặng con người, đó là Tuổi thơ. Viên ngọc màu nhiệm, trong sáng nhưng quá mong manh, không thể tìm thấy lần thứ hai trong đời. Và có một thế hệ người Việt chưa bao giờ được cầm viên ngọc trên tay, Tuổi thơ dữ dội của Phùng Quán được viết cho thế hệ đó.” - Hoàng Phủ Ngọc Tường nhận xét. "Tuổi thơ dữ dội" là một tác phẩm gồm tám phần, vẽ nên bức tranh bi tráng về thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Tác phẩm xoay quanh cuộc s
Trừ giặc, ba tuổi vẫn còn hiềm là muộn”
Mở đầu tác phẩm, Phùng Quán trích lại câu nói nổi tiếng của Cao Bá Quát, gợi liên tưởng về sứ mệnh lớn lao của những anh hùng nhỏ tuổi. Những chiến sĩ nhỏ bé nhưng lại mang trong mình sự quả cảm và nghị lực hiếm có, đóng góp không nhỏ cho những chiến công của quân ta.
Cậu bé Mừng 12 tuổi đã thành thạo dẫn đường cho Vệ quốc quân bí mật tấn công căn cứ địch. Giữa màn đêm đen kịt, giữa địa bàn quân thù đầy rẫy hiểm nguy mà em vẫn can đảm tiến bước, thành công đưa mọi người tiếp cận mục tiêu.
Quỳnh-sơn ca được cưng chiều từ bé lại vô cùng kiên cường trước những nỗi đau thể xác. Dù có bị mảnh thủy tinh vỡ găm sâu vào gan bàn chân, máu tuôn ra không ngớt, em vẫn cắn răng chịu đau để được hành quân chung với mọi người. Sau vết thương bị nhiễm trùng nặng, phải chữa trị không có thuốc tê, em cũng không kêu than nửa lời.
Người tổ trưởng “kỷ luật thép” Vịnh-sưa không ngại nguy hiểm mà lao đi tìm bạn trong đêm. Để rồi sáng hôm sau cậu bé đã phát hiện kho vũ khí bí mật của địch, không một chút sợ hãi, Vịnh hiên ngang đánh tín hiệu về cho quân ta ngay trên nóc căn cứ địch. Đến lúc trúng đạn và hy sinh, em vẫn cố trói thân mình vào cột thu lôi, trở thành đuốc hiệu soi sáng cho Vệ quốc quân tiến công.
“Thân hình trần trụi, nhỏ bé mà lẫm liệt của người chiến sĩ thiếu niên đứng chon von trên đầu bọn giặc nước cùng với cây cột thép thu lôi mỗi lúc càng thêm lộ rực rỡ trên cái nền đỏ chói chang, tưởng như chính lửa đã tạc nên.” - Trích tác phẩm Tuổi thơ dữ dội.
Vệ-to đầu xuất thân từ gánh xiếc rong, có tài cưỡi ngựa và điều khiển ngựa, được chỉ huy trưởng Mặt trận khu C lấy đi theo làm liên lạc cho ông. Vệ gan lì thúc ngựa phi qua mưa bom bão đạn, thành công truyền đi rất nhiều tin tức cho cấp chỉ huy. Trong một lần bị máy bay địch truy đuổi, em đã không ngần ngại xả thân dẫn dụ quân thù cứu nguy cho chỉ huy trưởng. Với sự nhanh trí và khả năng điều khiển ngựa tài tình, em đã thành công giúp cho mình và chỉ huy thoát thân.
Bồng-da rắn là một chiến binh dũng cảm, sở hữu đôi mắt tinh tường và khả năng nhìn người nhạy bén, Bồng-da rắn đã lập nhiều chiến công vang dội, góp phần thu hồi vũ khí của địch sau mỗi trận chiến.
Và không thể không nhắc đến Lượm-sứt, nhân vật được tác giả dành kể về nhiều nhất. Bị Việt gian bắt giam và tra tấn dã man, Lượm vẫn khẳng khái, ngoan cường, không kêu la, không khuất phục. Tưởng chừng như đã bị dồn vào đường cùng, cậu vẫn ba lần làm náo loạn hang ổ lũ bán nước khi trốn thoát ra ngoài.



