Bài viết

TUỔI THƠ KHÔNG CÓ ĐỒ CHƠI

Hưng Yên01/01/2026Đoàn xã Đông Hưng (Đoàn xã Đông Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi từng nghĩ rằng, trẻ con ở đâu cũng giống nhau – thích chơi đùa, thích cười nói. Nhưng chiến tranh đã dạy tôi rằng, có những tuổi thơ không có đồ chơi đúng nghĩa.

Ở những vùng chiến sự, tôi gặp nhiều đứa trẻ. Chúng không có búp bê, không có xe gỗ, không có những món đồ chơi bình thường. Thứ chúng cầm trên tay thường là mảnh gỗ, vỏ lon, thậm chí là vỏ đạn đã rỗng.

Có lần, tôi thấy mấy đứa trẻ ngồi bên hố bom cũ, dùng que vạch xuống đất, chia nhau những viên sỏi nhỏ như thể đó là kho báu. Chúng chơi rất say mê, cười rất to. Nhưng nhìn kỹ, tôi thấy ánh mắt chúng không hẳn là vô tư.

Một cậu bé khoe với tôi “đồ chơi” của mình: một mảnh kim loại cong, nhặt được sau một trận bom. Em nói rằng đó là mảnh máy bay. Tôi cầm lên, lạnh ngắt. Thứ kim loại ấy có thể đã từng gây ra cái chết, nhưng trong tay đứa trẻ, nó trở thành đồ chơi duy nhất.

Tuổi thơ không có đồ chơi không chỉ là thiếu thốn vật chất. Nó là thiếu cả sự an toàn, thiếu cả không gian để mơ mộng. Những đứa trẻ ấy lớn lên rất nhanh, quen với sự nguy hiểm như một phần của cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TUỔI THƠ KHÔNG CÓ ĐỒ CHƠI | Câu chuyện thời hoa lửa