Tuổi thơ lớn lên cùng tiếng còi báo động

Sinh năm 1965, cậu bé Đàm Xuân Tư cất tiếng khóc chào đời đúng vào giai đoạn đế quốc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc ác liệt nhất. Tuổi ấu thơ tại Đào Xá, TỈNH PHÚ THỌ là những ngày đội mũ rơm đi học, là những đêm nằm hầm trú ẩn nghe tiếng máy bay gầm rít. Dẫu vậy, tinh thần quật cường của quê hương trung du đã sớm gieo vào tâm hồn người thiếu niên ấy một ý chí sắt đá và tình yêu Tổ quốc thiêng liêng.
Sải cánh chim Lạc nơi phên dậu Tổ quốc
Bước vào tuổi mười tám, đôi mươi (khoảng năm 1983 - 1985), khi đất nước đang dồn sức bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng ở các vùng biên giới, thanh niên Đàm Xuân Tư đã hăng hái lên đường:
Tiếng gọi biên cương: Tạm gác lại những dự định cá nhân, ông tình nguyện hành quân ra những mặt trận tiền tuyến đầy hiểm nguy. Khí phách của người lính trẻ kiên định tựa như những cánh chim Lạc trên mặt trống đồng Đông Sơn, dũng mãnh vút bay giữa bão giông để giữ gìn bờ cõi.
Khát vọng hòa bình: Vượt qua những đêm tuần tra giá buốt thấu xương nơi rừng thiêng nước độc, ý chí của ông và đồng đội chưa bao giờ lay chuyển, tất cả vì mục tiêu bảo vệ bầu trời màu xanh da trời bình yên cho quê hương.
Bông hoa lửa thầm lặng mà kiên trung
Trên mặt trận bảo vệ biên cương, phẩm chất kiên trung của người lính trung du tiếp tục được thắp sáng rực rỡ:
Kiên cường bám chốt: Dưới những trận pháo kích ác liệt, ông cùng đồng đội vẫn ngoan cường bám trụ, lấy thanh xuân và máu xương làm lá chắn thép bảo vệ đất nước.
Tình đồng chí son sắt: Giữa những gian nguy rình rập, sự sẻ chia từng nắp bi-đông nước, từng lá thư nhà đã tiếp thêm sức mạnh vô giá, hun đúc nên chất thép của những người lính trẻ.



