Tuổi thơ thiếu vắng mẹ cha và nghị lực phi thường
Trần Thị Hường sinh năm 1949 tại thị xã Hà Tĩnh, lớn lên trong một hoàn cảnh vô cùng đặc biệt và chịu nhiều thiệt thòi. Khi Hường mới lên 4 tuổi, cha chị — một chiến sĩ Vệ quốc quân — đã anh dũng hy sinh ngoài mặt trận chống thực dân Pháp. Mẹ chị gồng gánh nuôi con, nhưng khi em gái út lên hai tuổi, do hoàn cảnh ngặt nghèo, mẹ phải đi bước nữa. [1, 2, 3]
Kể từ đó, hai chị em Hường về sống nương tựa vào tình yêu thương của bà ngoại và cậu mợ tại xóm Đông Quế. Sống thiếu vắng hơi ấm trực tiếp của cả cha lẫn mẹ từ thuở ấu thơ, nhưng Hường chưa bao giờ oán trách số phận. Chị lớn lên như một cây cỏ dại kiên cường, vừa tháo vát làm lụng đỡ đần gia đình, vừa giữ cho mình một tâm hồn vẹn nguyên sự trong sáng, hồn nhiên. Chính nỗi đau chiến tranh mất cha từ nhỏ đã nuôi dưỡng trong người con gái ấy một ý chí sục sôi, để khi vừa tròn tuổi mười tám, đôi mươi, chị đã không ngần ngại viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, ra nơi tuyến đầu lửa đạn. [1, 2, 3]



