Cựu chiến binh

Tuổi thơ tôi bên những câu chuyện chiến trường

Câu chuyện là hồi ức của người cháu lớn lên bên những câu chuyện chiến trường được kể bằng giọng trầm lặng của ông nội – người lính từng đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh. Qua ký ức tuổi thơ, những mảnh ghép chiến tranh hiện ra không ồn ào, không bi tráng hóa, mà chân thật, đau đáu và thấm sâu. Từ đó, câu chuyện làm nổi bật cách lịch sử bước vào đời sống gia đình, nuôi dưỡng nhận thức, nhân cách và lòng trân trọng hòa bình của thế hệ sau.

Hưng Yên30/12/2025Phạm Ngọc Hà (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi thơ tôi không gắn với những câu chuyện cổ tích trọn vẹn, cũng không đầy ắp những trò chơi xa xỉ. Tuổi thơ tôi gắn với hiên nhà, với những buổi chiều yên tĩnh, và với giọng kể chậm rãi của ông nội – Phạm Văn Thợi – một người lính đã đi qua chiến tranh. Những câu chuyện ấy không được kể liên tục, không theo trình tự, mà rải rác như những mảnh ký ức rơi lại sau năm tháng dài. Ông tôi sinh năm 1945, ở thôn Tứ Cường, một làng quê thuần nông của tỉnh Hưng Yên. Khi tôi còn nhỏ, ông đã là một người đàn ông tóc bạc, dáng người gầy, bước đi chậm rãi. Nếu không nghe kể, tôi khó có thể hình dung rằng con người lặng lẽ ấy từng cầm súng, từng chỉ huy đại đội, từng đứng giữa ranh giới sống – chết ở những chiến trường ác liệt nhất. Những câu chuyện chiến trường của ông không bắt đầu bằng tiếng súng. Chúng bắt đầu bằng những chi tiết rất đời: con đường làng, buổi sáng nhập ngũ, chiếc ba lô cũ, hay bát cơm độn sắn của những ngày hành quân. Ông kể như đang nhắc lại một việc đã qua từ rất lâu, giọng đều đều, không nhấn mạnh. Nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến tôi – một đứa trẻ – lặng người nghe. Tôi nhớ những buổi tối mất điện, cả nhà quây quần bên ngọn đèn dầu. Khi ấy, tôi thường ngồi sát bên ông, vừa nghịch đôi bàn tay sần sùi của ông, vừa lắng nghe. Ông không kể để dạy dỗ, càng không kể để được ngưỡng mộ. Ông chỉ kể khi tôi hỏi, hoặc khi một kỷ niệm nào đó bất chợt trở về. Ông kể về năm 1963, khi ông mới mười tám tuổi, rời làng nhập ngũ. Ông nói về khoảnh khắc đứng ở đầu ngõ, nhìn lại mái nhà tranh lần cuối. Tôi khi ấy còn quá nhỏ để hiểu hết nỗi chia ly, nhưng tôi nhớ rất rõ ánh mắt ông khi nhắc đến mẹ mình – bà nội tôi – người đã đứng lặng im, không dám khóc để con trai yên tâm lên đường. Những câu chuyện tiếp theo đưa tôi đi xa khỏi làng Tứ Cường, vượt qua dãy Trường Sơn hùng vĩ. Ông kể về những ngày hành quân kéo dài hơn một tháng, về rừng sâu, suối lạnh, về những cơn sốt rét khiến người lính run lẩy bẩy trong đêm. Có những chi tiết ông kể rất ngắn, như thể không muốn đi sâu vào nỗi đau. Nhưng chỉ cần vài câu như thế cũng đủ để tôi hình dung sự khắc nghiệt của chiến tranh. Ông kể về trận đánh đầu tiên ở đồn Măng Rơi trên đường 14. Ông không mô tả bom đạn một cách dữ dội. Ông chỉ nói: “Lúc ấy, đất rung lên dưới chân.” Với một đứa trẻ như tôi, câu nói ấy gợi lên cảm giác rất thật, rất gần. Tôi bắt đầu hiểu rằng chiến tranh không phải là những trang sách khô khan, mà là những gì có thể làm rung chuyển cả mặt đất và con người. Khi lớn hơn một chút, tôi nghe ông kể nhiều hơn về cao điểm Ngọc Vân – nơi ông từng chỉ huy đại đội giữ chốt. Ba ngày ba đêm bám trụ giữa mưa bom bão đạn, không có chỗ trú ẩn an toàn, không có thời gian nghỉ ngơi trọn vẹn. Ông kể về đồng đội, về những chàng trai trẻ tuổi hơn ông, có người chưa kịp biết yêu, chưa kịp nghĩ đến ngày trở về. Điều khiến tôi nhớ nhất không phải là những chi tiết chiến thuật, mà là câu hỏi ông từng nói lại nhiều lần: “Chốt còn giữ được không?” Đó là câu hỏi ông thốt ra khi bị thương nặng trong trận phản công ngày 15 tháng 11 năm 1967. Khi ấy, một viên đạn xuyên qua cánh tay trái của ông. Ông kể lại rất nhẹ, như thể đó chỉ là một vết xước nhỏ. Nhưng tôi nhìn vào vết lõm còn hằn trên tay ông và hiểu rằng nỗi đau ấy không hề nhỏ. Tuổi thơ tôi trôi qua cùng những câu chuyện chiến trường như thế. Chúng không khiến tôi sợ hãi, mà khiến tôi tò mò và dần trưởng thành trong nhận thức. Tôi bắt đầu hiểu rằng những bữa cơm đầy đủ hôm nay, những buổi tối yên bình hôm nay, đều được đánh đổi bằng những năm tháng mà ông và đồng đội đã sống trong thiếu thốn và hiểm nguy. Ông không bao giờ kể hết. Có những đoạn ông dừng lại giữa chừng, nhìn xa xăm, rồi chuyển sang chuyện khác. Khi ấy, tôi không hỏi thêm. Tôi cảm nhận được rằng có những ký ức không cần nói ra bằng lời. Sự im lặng của ông, đôi khi, còn nặng hơn cả những câu chuyện đã kể. Tháng 3 năm 1969, ông được đưa ra Bắc công tác sau thời gian điều trị ở bệnh viện chiến trường. Chiến tranh dần rời xa đời sống của ông, nhưng không rời khỏi ký ức. Những câu chuyện ông kể cho tôi nghe sau này không chỉ là chuyện đánh giặc, mà còn là chuyện về giá trị của con người, về tình đồng đội, về trách nhiệm và sự hy sinh. Khi tôi lớn lên, những câu chuyện chiến trường của ông cũng theo tôi bước vào cuộc sống. Chúng không biến tôi thành người sống trong quá khứ, mà giúp tôi biết trân trọng hiện tại. Mỗi khi gặp khó khăn, tôi lại nhớ đến hình ảnh ông và đồng đội bám trụ ở Ngọc Vân, giữa bom đạn mà vẫn không rời vị trí. So với những thử thách ấy, những điều tôi đối mặt dường như nhỏ bé hơn rất nhiều. Giờ đây, khi đã trưởng thành, tôi hiểu rằng tuổi thơ tôi được nuôi dưỡng không chỉ bằng tình yêu thương gia đình, mà còn bằng ký ức lịch sử sống động. Những câu chuyện chiến trường của ông không nhằm kể lại chiến công, mà để nhắc nhở rằng hòa bình là điều phải được gìn giữ. Ông tôi giờ đã rất già. Trí nhớ đôi khi không còn trọn vẹn, nhưng có những câu chuyện chiến trường ông vẫn nhớ rất rõ. Mỗi lần ông nhắc lại, giọng vẫn trầm, vẫn chậm, như thể thời gian chưa từng trôi qua. Tôi ngồi bên ông, lắng nghe, và nhận ra rằng: tuổi thơ tôi, theo một cách nào đó, đã lớn lên cùng lịch sử. Những câu chuyện chiến trường ấy không còn là ký ức riêng của ông, mà đã trở thành một phần trong tôi. Chúng giúp tôi hiểu mình đến từ đâu, hiểu vì sao cần sống có trách nhiệm hơn với hiện tại và tương lai. Và tôi biết rằng, chừng nào những câu chuyện ấy còn được kể lại, chừng đó ký ức của một thế hệ đi qua chiến tranh vẫn còn sống mãi trong đời sống hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn