Tuổi Trẻ Bất Khuất
Vào lúc 9 giờ 45 phút sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, tại sân sau nhà lao Chí Hòa (Sài Gòn), kẻ thù đã dựng lên một pháp trường để thi hành án tử hình đối với người chiến sĩ biệt động 24 tuổi — anh Nguyễn Văn Trỗi.
Trước đó, vào tháng 5 năm 1964, nhận nhiệm vụ từ tổ chức, anh Nguyễn Văn Trỗi đã dũng cảm nhận trọng trách cài mìn tại cầu Công Lý nhằm tiêu diệt Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ Robert McNamara khi tên này sang Sài Gòn. Kế hoạch không may bị bại lộ, anh bị giặc bắt giữ. Trải qua hàng tháng trời chịu những trận đòn tra tấn dã man "chết đi sống lại", thân hình gầy gò của người thợ điện ấy vẫn đứng vững, kẻ thù không thể cạy răng anh lấy một nửa lời khai.
Biết không thể khuất phục được anh, chính quyền tay sai Sài Gòn đã quyết định đưa anh ra pháp trường. Kẻ thù muốn dùng cái chết để răn đe, nhưng chính chúng mới là những kẻ phải run sợ trước khí phách oai phong lẫm liệt của người thanh niên yêu nước.
Khi bị áp giải ra bãi bắn trước sự chứng kiến của rất nhiều phóng viên trong và ngoài nước, anh Nguyễn Văn Trỗi bước đi với phong thái hiên ngang, đầu ngẩng cao, gương mặt thanh tú không một chút sợ hãi.
Khi tên đao phủ tiến lại gần để băng bó mắt anh theo thủ tục, anh Nguyễn Văn Trỗi lập tức gạt phắt tay ra, ánh mắt sắc lẹm trừng thẳng vào mặt chúng và dõng dạc nói:
"Không cần băng mắt tôi! Hãy để tôi được nhìn mảnh đất thân yêu của tôi!"
Lời nói đanh thép ấy làm những tên lính cộng hòa đứng xung quanh phải giật mình, tay run rẩy. Trước họng súng đen ngóm của kẻ thù, anh không hề nao núng, ngược lại còn tranh thủ từng giây phút cuối cùng để vạch trần tội ác của đế quốc Mỹ trước các phóng viên báo chí. Anh hô vang giữa pháp trường:
"Tôi không có tội! Kẻ có tội là bọn đế quốc Mỹ xâm lược và lũ tay sai bán nước!"
Khi bị trói chặt vào cột, lệnh bắn chuẩn bị phát ra, anh Nguyễn Văn Trỗi dùng hết sức bình sinh, tiếng hét của anh vang dội, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của pháp trường:
"Đả đảo đế quốc Mỹ! Đả đảo Nguyễn Khánh!"
"Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!"
Loạt đạn tàn khốc vang lên. Anh Nguyễn Văn Trỗi trúng đạn nhưng tiếng hô "Việt Nam muôn năm!" của anh vẫn vang vọng đến ba lần mới im bặt. Người anh hùng ngã xuống, nhưng đôi mắt anh vẫn mở to, trừng trừng nhìn về phía trước như một lời khẳng định về sự chiến thắng của chính nghĩa.
Cái chết oai phong, lẫm liệt của Nguyễn Văn Trỗi tại pháp trường Chí Hòa đã trở thành một ngọn lửa rực cháy, thổi bùng lên làn sóng đấu tranh chống Mỹ của thế hệ thanh niên toàn thế giới thời bấy giờ, biến tên anh thành biểu tượng bất tử của lòng quả cảm và khí phách kiên trung.



