tuổi trẻ bất tử
Mỗi năm đến ngày 27 tháng 7, bà cụ Tâm lại lặng lẽ mang một bó hoa cúc vàng ra nghĩa trang liệt sĩ của huyện.
Không ai biết bà đã làm việc ấy suốt hơn bốn mươi năm.
Ngày còn trẻ, bà có một người con trai tên Hùng. Cậu là niềm tự hào của cả gia đình: học giỏi, hiếu thảo và luôn mơ ước trở thành kỹ sư xây dựng những cây cầu lớn.
Mùa hè năm Hùng mười tám tuổi, hoa phượng đỏ rực khắp con đường làng. Đúng lúc ấy, chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt nhất.
Nhận giấy gọi nhập ngũ, Hùng chỉ xin mẹ một điều:
– Mẹ đừng khóc nhé. Khi đất nước hòa bình, con sẽ về.
Bà Tâm gật đầu, nhưng ngay khi con quay lưng bước đi, nước mắt bà đã rơi ướt cả vạt áo.
Những lá thư từ chiến trường lần lượt gửi về. Trong thư, Hùng kể về đồng đội, về những đêm hành quân dưới ánh trăng và về niềm tin ngày chiến thắng.
Rồi một ngày, lá thư không còn đến nữa.
Thay vào đó là giấy báo tử.
Bà Tâm chết lặng.
Người con trai duy nhất của bà đã hy sinh trong khi cứu đồng đội khỏi làn đạn.
Nỗi đau ấy tưởng chừng không thể vượt qua.
Nhưng những năm sau đó, bà lại trở thành người mẹ của rất nhiều đứa trẻ trong làng. Bà mở lớp học miễn phí, dạy chữ cho những em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn.
Mỗi lần nhìn học trò cắp sách đến trường, bà lại nhớ đến Hùng.
Bà tin rằng con trai mình đã ngã xuống để những đứa trẻ ấy được sống trong hòa bình.
Nhiều năm sau, khi được hỏi điều gì khiến bà mạnh mẽ đến vậy, bà chỉ mỉm cười:
– Vì con tôi đã sống một thời hoa lửa anh hùng. Tôi không thể để sự hy sinh ấy trở nên vô nghĩa.
Chiều hôm đó, nắng vàng trải dài trên nghĩa trang. Những hàng cây rung nhẹ trong gió.
Giữa muôn ngàn ngôi mộ trắng, bà Tâm đặt bó hoa xuống và khẽ nói:
– Con ơi, đất nước mình hòa bình rồi.
Xa xa, những cánh phượng đỏ vẫn rực cháy như ngọn lửa của một thời tuổi trẻ bất tử.



