TUỔI TRẺ CHUNG TAY BẢO VỆ NGỌN LỬA TỪ QUÁ KHỨ ĐỂ ĐƯA ĐẤT NƯỚC VÀO KỶ NGUYÊN VƯƠN MÌNH
TUỔI TRẺ CHUNG TAY BẢO VỆ NGỌN
LỬA TỪ QUÁ KHỨ ĐỂ ĐƯA ĐẤT NƯỚC
VÀO KỶ NGUYÊN VƯƠN MÌNH
Có những ngọn lửa không bao giờ tắt. Đó là ngọn lửa được thắp lên từ lòng yêu nước, từ
những năm tháng máu xương của cha ông, từ những mùa xuân đất nước đi qua chiến tranh để
tìm lại hòa bình, độc lập. Ngọn lửa ấy đã từng cháy trong trái tim những người thanh niên rời
mái trường, rời quê hương, mang theo tuổi xuân ra chiến trường. Họ đã đi qua bom đạn bằng
một niềm tin giản dị mà lớn lao: đất nước nhất định phải được tự do, nhân dân nhất định phải
được sống trong hòa bình. Hôm nay, khi đất nước không còn tiếng bom, tuổi trẻ Việt Nam lại
đứng trước một chiến trường khác, đó là chiến trường của tri thức, khoa học công nghệ, đổi
mới sáng tạo, hội nhập và khát vọng phát triển. Bởi vậy, bảo vệ ngọn lửa từ quá khứ không
có nghĩa là chỉ ngoảnh nhìn về lịch sử, mà là tiếp nhận tinh thần của cha ông để biến thành
sức mạnh đưa Việt Nam tiến về phía trước.
Chủ tịch Hồ Chí Minh từng căn dặn: “Thanh niên là người chủ tương lai của nước nhà”. Lời
dạy ấy không chỉ dành cho một thế hệ mà còn là lời gửi gắm xuyên suốt đối với tuổi trẻ Việt
Nam. Người nhìn thấy trong thanh niên sức sống, trí tuệ, lòng nhiệt huyết và khả năng đảm
nhận những nhiệm vụ lớn lao của dân tộc. Lịch sử cách mạng Việt Nam đã chứng minh điều
đó. Trong những năm tháng gian khổ nhất, biết bao thanh niên đã lựa chọn con đường dấn
thân. Họ không hỏi đất nước đã cho mình điều gì, mà tự hỏi mình có thể làm gì cho đất nước.
Chính từ những con người bình dị ấy, những mùa xuân của dân tộc đã được viết nên bằng mồ
hôi, nước mắt và cả máu xương.
Nhìn lại quá khứ để chúng ta hiểu rằng độc lập hôm nay không phải món quà được trao tặng
một cách dễ dàng. Đó là thành quả của biết bao thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh. Những
người lính trẻ năm xưa có thể chỉ mang trong ba lô vài vật dụng đơn sơ, nhưng trong trái tim
họ chứa đựng một tình yêu Tổ quốc lớn hơn mọi gian khổ. Những nữ thanh niên xung phong
trên tuyến đường Trường Sơn đã biến tuổi xuân thành những năm tháng cống hiến. Những
người lính đã nằm lại nơi chiến trường để đất nước có ngày hôm nay. Nếu thế hệ trước đã
dùng tuổi trẻ để giữ lấy từng tấc đất, từng con đường, từng mái nhà thì tuổi trẻ hôm nay phải
biết dùng trí tuệ, bản lĩnh và khát vọng để làm cho những tấc đất ấy trở nên giàu đẹp hơn,
những con đường ấy rộng mở hơn và những mái nhà ấy hạnh phúc hơn.
Đó chính là ý nghĩa sâu xa của việc giữ gìn ngọn lửa từ quá khứ.
Kỷ nguyên vươn mình không phải là một khái niệm xa xôi. Đó là lời gọi thức tỉnh khát vọng
phát triển của mỗi người Việt Nam. Tổng Bí thư Tô Lâm từng nhấn mạnh vai trò của thanh
niên khi khẳng định thanh niên là lực lượng quan trọng, là trụ cột đưa đất nước vững bước
vào kỷ nguyên mới và là đội ngũ tiên phong trong những lĩnh vực mới. Điều đó đặt lên vai
thế hệ trẻ một sứ mệnh rất lớn. Nếu thế hệ cha anh từng tiên phong trên những con đường
chiến đấu thì thế hệ hôm nay phải tiên phong trên những con đường của khoa học, công nghệ,
chuyển đổi số, kinh tế xanh, trí tuệ nhân tạo, khởi nghiệp và hội nhập quốc tế.
Thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay đang chứng minh rằng lòng yêu nước không chỉ nằm trong
những lời nói hào hùng. Lòng yêu nước có thể bắt đầu từ một sinh viên miệt mài nghiên cứu
khoa học, một thanh niên khởi nghiệp bằng sản phẩm do chính người Việt tạo ra, một kỹ sư làm chủ công nghệ mới, một tình nguyện viên đến vùng sâu vùng xa, một chiến sĩ trẻ ngày
đêm bảo vệ biên giới, biển đảo. Đó còn là những đoàn viên thanh niên tham gia hỗ trợ người
dân thực hiện thủ tục hành chính, hướng dẫn sử dụng dịch vụ công trực tuyến, hỗ trợ chuyển
đổi số, lan tỏa kiến thức công nghệ đến cộng đồng. Đó là những bạn trẻ góp sức trong các
hoạt động an sinh xã hội, hiến máu tình nguyện, bảo vệ môi trường, trồng cây xanh, giúp đỡ
trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Những việc làm ấy có thể nhỏ bé, nhưng khi hàng triệu người
trẻ cùng chung một hướng đi, sức mạnh tạo nên sẽ vô cùng lớn.
Đặc biệt, trong thời đại công nghệ, tuổi trẻ càng có nhiều cơ hội để đưa hình ảnh Việt Nam ra
thế giới. Một chiếc máy tính, một phòng thí nghiệm, một sản phẩm công nghệ hay một ý
tưởng khởi nghiệp hôm nay đều có thể trở thành cánh cửa đưa trí tuệ Việt Nam bước ra biển
lớn. Nhưng muốn đi xa, người trẻ không thể chỉ có tri thức mà thiếu bản sắc. Tổng Bí thư Tô
Lâm cũng nhấn mạnh yêu cầu thế hệ trẻ cần tự tin bước ra thế giới với hành trang là tri thức,
sức khỏe và một tâm hồn giàu bản sắc văn hóa Việt Nam.
Đó là một bài học đặc biệt quan trọng. Hội nhập không có nghĩa là hòa tan. Hiện đại không
có nghĩa là quên nguồn cội. Một người trẻ có thể sử dụng trí tuệ nhân tạo, nói ngoại ngữ, làm
việc với bạn bè năm châu nhưng vẫn phải biết mình là ai, quê hương mình từ đâu mà có, vì
sao lá cờ đỏ sao vàng lại thiêng liêng đến thế. Có thể bước vào những tòa nhà hiện đại nhất
thế giới nhưng trong trái tim vẫn phải có bóng dáng mái đình, hàng tre, dòng sông quê, tiếng
mẹ ru và những câu chuyện về cha ông. Bởi một dân tộc chỉ thật sự vươn mình khi biết lấy
chiều sâu văn hóa làm nền móng cho bước tiến hiện đại.
Thực tế hôm nay cho thấy nhiều bạn trẻ Việt Nam đang lựa chọn sống đẹp bằng những hành
động rất cụ thể. Những chiến dịch tình nguyện đưa tri thức và sức trẻ đến vùng khó khăn,
những đội hình thanh niên hỗ trợ chuyển đổi số, những dự án khởi nghiệp xanh, những cuộc
thi khoa học kỹ thuật, những sản phẩm công nghệ do người Việt trẻ sáng tạo đang tạo nên
một diện mạo mới của tuổi trẻ. Trong đó, điều đáng quý nhất không phải là tuổi trẻ làm được
những điều thật lớn lao ngay lập tức, mà là họ đang hình thành một thế hệ biết hành động,
biết chịu trách nhiệm và biết đặt lợi ích của cộng đồng bên cạnh ước mơ cá nhân.
Tuy nhiên, bảo vệ ngọn lửa quá khứ không đồng nghĩa với việc sống mãi trong hào quang
của quá khứ. Nếu chỉ tự hào về những chiến thắng đã qua mà không chịu học tập, lao động và
sáng tạo thì niềm tự hào ấy sẽ trở thành ký ức. Cha ông đã trao cho chúng ta một đất nước
độc lập, nhưng thế hệ trẻ phải tiếp tục trao cho thế hệ mai sau một Việt Nam giàu mạnh, văn
minh và tự tin. Thành tựu của thế hệ trước phải trở thành điểm xuất phát cho thế hệ sau, chứ
không phải là đích đến.
Vì vậy, mỗi người trẻ cần tự hỏi mình sẽ làm gì cho đất nước trong thời đại mới. Trước hết là
học tập nghiêm túc, bởi tri thức chính là sức mạnh của quốc gia trong thế kỷ XXI. Tiếp đó là
rèn luyện bản lĩnh, đạo đức, ý thức kỷ luật và khả năng thích ứng với những thay đổi nhanh
chóng của thế giới. Người trẻ phải dám nghĩ, dám làm, dám đổi mới và dám chịu trách
nhiệm. Đồng thời, phải biết sử dụng mạng xã hội một cách văn minh, không để mình trở
thành người tiếp tay cho tin giả, sự vô cảm hay những giá trị lệch lạc. Yêu nước trong thời
đại số còn là biết bảo vệ hình ảnh Việt Nam bằng chính cách mình ứng xử với thế giới.
Một đất nước muốn vươn mình không thể chỉ trông chờ vào một vài người tài giỏi. Đất nước
cần hàng triệu người trẻ cùng tiến về phía trước. Một bác sĩ tận tâm, một giáo viên yêu nghề,
một công nhân giỏi kỹ thuật, một nông dân biết ứng dụng công nghệ, một doanh nhân giữchữ tín, một chiến sĩ vững vàng nơi biên giới, một học sinh có khát vọng nghiên cứu khoa
học, tất cả đều đang góp một phần vào hành trình vươn mình của dân tộc.
Có lẽ, câu hỏi lớn nhất của tuổi trẻ hôm nay không còn là chúng ta có thể làm được gì trong
hoàn cảnh khó khăn, mà là chúng ta sẽ làm được gì khi đất nước đã trao cho mình một tương
lai rộng mở. Thế hệ cha anh từng đi qua chiến tranh với niềm tin vào ngày mai. Thế hệ chúng
ta hôm nay phải đi qua thời đại công nghệ với niềm tin vào chính mình và vào tương lai Việt
Nam.
Ngọn lửa của quá khứ đang được trao từ những bàn tay đã từng cầm súng sang những bàn tay
đang cầm bút, cầm máy tính, cầm dụng cụ lao động và những công cụ của thời đại mới. Ngọn
lửa ấy không được phép tắt. Nó phải cháy trong từng lớp học, từng công trường, từng phòng
thí nghiệm, từng vùng quê, từng thành phố và trong trái tim mỗi người trẻ Việt Nam.
Nếu thời chiến, tuổi trẻ đã viết nên những trang sử bằng máu và lòng quả cảm, thì thời bình,
tuổi trẻ phải viết tiếp lịch sử bằng tri thức, sáng tạo và khát vọng. Nếu ngày trước cha ông
chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc thì hôm nay chúng ta phải lao động để xây dựng Tổ quốc. Nếu
thế hệ trước đã giữ cho đất nước một dáng hình thì thế hệ hôm nay phải làm cho dáng hình ấy
vươn cao.
Đất nước đang đứng trước một chân trời mới. Trước chân trời ấy, tuổi trẻ không thể đứng
yên. Hãy mang theo ký ức của những mùa hoa lửa, mang theo niềm tự hào về cha ông, mang
theo bản sắc Việt Nam và một trái tim đầy khát vọng để bước vào tương lai. Bởi khi mỗi
người trẻ biết biến lòng biết ơn thành hành động, biến tự hào thành trách nhiệm, biến ước mơ
thành lao động và biến tình yêu quê hương thành những giá trị cụ thể, thì ngọn lửa từ quá khứ
sẽ không chỉ được bảo vệ mà còn bùng lên mạnh mẽ, soi sáng con đường đưa Việt Nam tiến
về phía trước.
Và rồi một ngày, khi thế hệ mai sau nhìn lại hôm nay, chúng ta mong rằng họ sẽ nói: thế hệ
ấy đã không để ngọn lửa cha ông trao lại bị lụi tàn. Họ đã giữ lấy ngọn lửa bằng cả trái tim và
dùng chính ngọn lửa ấy để thắp sáng một Việt Nam hùng cường, thịnh vượng, giàu bản sắc
và tự tin sánh vai cùng bạn bè năm châu.



