“TUỔI TRẺ CHÚNG TÔI ĐÃ SỐNG HẾT MÌNH VÌ TỔ QUỐC”
Chiều muộn một ngày đầu thu, chúng tôi tìm đến căn nhà nhỏ nằm ven con kênh hiền hòa của xã Phú Quới, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long. Trong ngôi nhà đơn sơ, bác Trần Văn Ký – người cựu Thanh niên xung phong năm nào – đón chúng tôi bằng nụ cười hiền hậu, ánh mắt sáng và giọng nói trầm ấm. Dẫu tuổi đã ngoài bảy mươi, nhưng trong bác vẫn ánh lên một ngọn lửa – ngọn lửa của tình yêu Tổ quốc và niềm tin bất diệt vào lớp trẻ hôm nay.
Phóng viên: Thưa bác Trần Văn Ký, điều gì đã thôi thúc bác quyết định tham gia lực lượng Thanh niên xung phong khi đất nước còn chiến tranh?
Bác Trần Văn Ký:
Hồi đó đất nước còn chiến tranh dữ lắm. Thanh niên ai cũng mang trong lòng tinh thần yêu nước và trách nhiệm với quê hương. Khi nghe tiếng gọi của Tổ quốc, tôi nghĩ đơn giản rằng mình là thanh niên thì phải góp sức. Dù biết phía trước sẽ rất gian khổ, hiểm nguy nhưng không ai chùn bước. Lúc ấy chỉ có một mong muốn là đất nước được hòa bình, nhân dân được sống yên ổn.
Phóng viên: Bác có thể chia sẻ về những ngày đầu tham gia lực lượng Thanh niên xung phong?
Bác Trần Văn Ký:
Năm 1978, tôi tham gia Tiểu đoàn 1 mang tên Nguyễn Văn Tiên, sau này đổi thành Tiểu đoàn D1. Những ngày đầu hoạt động, đơn vị được điều về vùng Thường Phước, Đồng Tháp. Công việc rất vất vả. Ban ngày mở đường, vận chuyển lương thực, dựng căn cứ phục vụ chiến đấu; ban đêm thay phiên canh gác bảo vệ đơn vị.
Khó khăn đủ thứ hết: thiếu ăn, thiếu thuốc, thời tiết khắc nghiệt. Có những đêm hành quân giữa rừng sâu, muỗi nhiều vô kể, nhiều anh em bị sốt rét nhưng vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Phóng viên: Trong những năm tháng ấy, điều gì khiến bác nhớ nhất?
Bác Trần Văn Ký:
Điều tôi nhớ nhất là tình đồng đội. Trong chiến tranh, anh em thương nhau lắm. Có miếng ăn cũng chia nhau, người bị bệnh thì cùng chăm sóc. Khi bom đạn xảy ra, ai cũng sẵn sàng bảo vệ đồng đội của mình.
Nhưng đau lòng nhất vẫn là những lần chứng kiến đồng đội hy sinh. Có người hôm trước còn ngồi nói chuyện với mình, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Những ký ức đó đến giờ tôi vẫn không quên được.
Phóng viên: Được biết bác từng tham gia chiến dịch tại Campuchia vào năm 1979. Bác có thể chia sẻ thêm về giai đoạn ấy?
Bác Trần Văn Ký:
Tháng 7 năm 1979, tôi tiếp tục được điều động sang Campuchia, tham gia chiến dịch giải phóng Prey Veng. Nơi đó rất gian khổ. Thiếu lương thực, thiếu thuốc men, khí hậu khắc nghiệt và bệnh tật hoành hành.
Dù vậy, anh em vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Chúng tôi hiểu rằng mình không chỉ chiến đấu vì nhân dân Campuchia mà còn để bảo vệ hòa bình cho đất nước mình.
Có nhiều đồng đội đã hy sinh ở chiến trường nước bạn. Mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy nghẹn lòng.
Phóng viên: Sau khi trở về quê hương, cuộc sống của bác diễn ra như thế nào?
Bác Trần Văn Ký:
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi trở về quê hương Phú Quới rồi tiếp tục tham gia công tác dân vận, giúp bà con khôi phục cuộc sống sau chiến tranh. Sau đó tôi được điều động về Trà Vinh để khai hoang, phục hóa ruộng đồng và bảo vệ rừng.
Đến năm 1981, khi đơn vị giải thể, tôi trở về quê nhà lao động sản xuất và tham gia các hoạt động địa phương. Dù không còn trong quân ngũ nhưng tinh thần Thanh niên xung phong thì vẫn còn nguyên trong lòng mình.
Phóng viên: Điều khiến bác trăn trở nhất hiện nay là gì?
Bác Trần Văn Ký:
Điều tôi luôn đau đáu là nhiều đồng đội năm xưa đã hy sinh mà chưa tìm được hài cốt. Khi Nhà nước có Nghị quyết 62, tôi cùng anh em đi tìm kiếm, quy tập đồng đội về với quê hương.
Giờ ở xã Phú Quới chỉ còn khoảng mười mấy anh em cũ còn sống thôi. Ai cũng già rồi nhưng vẫn thường gặp nhau để nhắc lại chuyện cũ.
Tôi chỉ mong có ngày tập hợp được đầy đủ anh em từng chiến đấu cùng mình năm xưa.
Phóng viên: Bác muốn nhắn gửi điều gì đến thế hệ trẻ hôm nay?
Bác Trần Văn Ký:
Tuổi trẻ của chúng tôi đã hiến dâng cho Tổ quốc mà không hề hối tiếc. Bây giờ chỉ mong thế hệ trẻ sống tốt, sống có trách nhiệm, biết yêu quê hương đất nước và quý trọng hòa bình.
Các cháu phải cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để tiếp tục xây dựng đất nước ngày càng phát triển. Đừng bao giờ quên những hy sinh của cha ông để có được cuộc sống bình yên hôm nay.
Phóng viên: Xin cảm ơn bác Trần Văn Ký về cuộc trò chuyện đầy xúc động. Kính chúc bác thật nhiều sức khỏe để tiếp tục là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.



