Anh hùng Lực lượng vũ trang

TUỔI TRẺ CÓ LÝ TƯỞNG: LÝ TỰ TRỌNG

Trong những giờ học lịch sử, có những nhân vật khiến tôi ấn tượng không phải vì họ sống lâu hay lập nhiều chiến công lớn, mà vì họ đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ. Đối với tôi, câu chuyện về Lý Tự Trọng luôn khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về ý nghĩa của tuổi trẻ. Anh ra đi khi còn rất trẻ, gần bằng tuổi sinh viên chúng tôi hôm nay, nhưng tinh thần của anh lại trưởng thành và mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Hà Tĩnh22/08/2026Liên chi Đoàn Khoa Điện (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những giờ học lịch sử, có những nhân vật khiến tôi ấn tượng không phải vì họ sống lâu hay lập nhiều chiến công lớn, mà vì họ đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ. Đối với tôi, câu chuyện về Lý Tự Trọng luôn khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về ý nghĩa của tuổi trẻ. Anh ra đi khi còn rất trẻ, gần bằng tuổi sinh viên chúng tôi hôm nay, nhưng tinh thần của anh lại trưởng thành và mạnh mẽ hơn rất nhiều.

 

Lý Tự Trọng sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Từ nhỏ, anh đã được tiếp xúc với phong trào cách mạng và sớm hình thành ý thức về trách nhiệm đối với dân tộc. Trong khi nhiều người ở độ tuổi thiếu niên còn đang lo học hành hay vui chơi, anh đã tham gia hoạt động cách mạng, làm nhiệm vụ liên lạc và tuyên truyền. Điều khiến tôi khâm phục không phải chỉ là việc anh tham gia cách mạng, mà là sự lựa chọn của anh. Anh hiểu rõ con đường mình đi đầy nguy hiểm, nhưng vẫn bước tiếp với niềm tin mạnh mẽ.

 

Khi bị thực dân bắt và tra tấn, anh vẫn giữ vững tinh thần. Điều khiến tôi xúc động nhất là lời nói của anh trước tòa: “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng.” Câu nói ấy không chỉ là lời tuyên bố, mà là sự khẳng định lý tưởng sống. Ở tuổi mà nhiều người còn đang tìm kiếm bản thân, anh đã xác định rõ con đường đời mình.

 

Là sinh viên năm hai, tôi thường nghĩ về tương lai: học xong sẽ làm gì, nghề nghiệp ra sao, cuộc sống thế nào. Những câu hỏi ấy đôi khi khiến tôi thấy mơ hồ. Nhưng khi đọc về Lý Tự Trọng, tôi nhận ra rằng điều quan trọng nhất không phải là nghề nghiệp, mà là lý tưởng sống. Một người có thể làm nhiều công việc khác nhau, nhưng nếu không có lý tưởng, cuộc đời dễ trở nên trống rỗng.

 

Tuổi trẻ của anh không dài, nhưng lại có ý nghĩa lớn lao. Anh hy sinh khi mới mười mấy tuổi, chưa kịp trải nghiệm những niềm vui giản dị của cuộc sống. Nghĩ đến điều đó, tôi cảm thấy vừa xót xa vừa tự hào. Xót xa vì anh chưa kịp sống trọn một đời người, chưa kịp xây dựng tương lai cho riêng mình. Nhưng tự hào vì tuổi trẻ ấy đã được dành cho Tổ quốc.

 

Câu chuyện của anh khiến tôi nhận ra rằng giá trị của tuổi trẻ không nằm ở thời gian dài hay ngắn, mà ở cách ta sống. Có những người sống rất lâu nhưng cuộc đời trôi qua nhạt nhòa. Ngược lại, có những người sống ngắn ngủi nhưng để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử. Lý Tự Trọng là một người như thế.

 

Ngày nay, chúng tôi không còn phải sống trong thời chiến. Chúng tôi có cơ hội học tập, lựa chọn nghề nghiệp, theo đuổi ước mơ cá nhân. Nhưng điều đó không có nghĩa là trách nhiệm của tuổi trẻ đã giảm đi. Ngược lại, chúng tôi càng phải sống có mục tiêu rõ ràng, bởi hòa bình mà chúng tôi đang hưởng là thành quả của bao thế hệ đi trước.

 

Mỗi khi nghĩ đến anh, tôi tự hỏi: mình đã sống đủ ý nghĩa chưa? Mình đã thực sự nghiêm túc với việc học chưa? Mình có đang lãng phí tuổi trẻ không? Những câu hỏi ấy khiến tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ để học thuộc, mà để soi chiếu bản thân.

 

Đối với tôi, Lý Tự Trọng không chỉ là một nhân vật trong sách, mà là biểu tượng của tuổi trẻ có lý tưởng. Anh cho tôi thấy rằng lòng yêu nước không phải là điều gì xa vời, mà bắt đầu từ việc mỗi người xác định mình sống vì điều gì.

 

Nếu thế hệ của anh đã dùng tuổi trẻ để đấu tranh giành độc lập, thì thế hệ chúng tôi phải dùng tuổi trẻ để xây dựng đất nước. Điều đó có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ: học tập nghiêm túc, sống trung thực, giúp đỡ người khác, và góp phần làm xã hội tốt đẹp hơn. Những việc ấy không lớn lao như chiến công, nhưng chính chúng tạo nên nền tảng cho tương lai.

 

Tinh thần của Lý Tự Trọng, đối với tôi, giống như một ngọn lửa nhỏ nhưng cháy rất lâu. Ngọn lửa ấy nhắc rằng tuổi trẻ không chỉ là thời gian để tận hưởng, mà còn là thời gian để lựa chọn con đường đời. Và lựa chọn ấy sẽ quyết định ý nghĩa cuộc sống của mỗi người.

 

Tôi tin rằng, chừng nào thế hệ sinh viên còn nhắc đến câu nói của anh, chừng đó lý tưởng sống vẫn sẽ còn được truyền tiếp. Và đối với riêng tôi, câu chuyện của anh là lời nhắc nhở rằng tuổi trẻ chỉ có một lần, nên phải sống sao cho không hối tiếc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn