Cựu Thanh niên xung phong

Tuổi trẻ công hiến cho quê nhà

Khánh Hòa24/06/2026Đoàn phường Ba Ngòi2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Việt Tuấn, sinh năm 1974. Mỗi lần nhìn lại chặng đường đã qua, tôi luôn tự hào về những năm tháng tuổi trẻ khi được khoác trên mình màu áo Thanh niên xung phong. Đó không phải là quãng đời sung sướng nhất, nhưng chắc chắn là quãng đời ý nghĩa nhất của tôi. Tôi lớn lên trong một gia đình lao động bình thường. Tuổi thơ gắn liền với những buổi theo cha mẹ ra đồng, những con đường đất đỏ mùa nắng bụi bay mù mịt, mùa mưa thì lầy lội khó đi. Chính vì vậy, từ nhỏ tôi đã hiểu thế nào là sự vất vả và giá trị của lao động. Khi vừa tròn đôi mươi, nghe tin địa phương vận động thanh niên tham gia các đội hình Thanh niên xung phong xây dựng các công trình dân sinh, tôi đã viết đơn đăng ký ngay. Nhiều người hỏi tôi có sợ cực không. Tôi chỉ cười và nói rằng tuổi trẻ nếu không dám dấn thân thì sau này sẽ tiếc nuối. Ngày nhận quyết định lên đường, mẹ tôi lặng lẽ chuẩn bị cho tôi một chiếc ba lô nhỏ. Trước lúc đi, mẹ chỉ dặn một câu: “Con đi đâu thì đi, làm gì thì làm, phải sống cho tử tế và có ích.” Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng sau này. Đơn vị của tôi được giao nhiệm vụ tham gia xây dựng hệ thống đường giao thông và kênh mương phục vụ sản xuất ở một vùng còn nhiều khó khăn. Những ngày đầu, mọi thứ đều thiếu thốn. Chúng tôi ở trong những căn nhà tạm lợp tôn, mùa nắng nóng như rang, mùa mưa thì dột khắp nơi. Công việc bắt đầu từ lúc trời chưa sáng hẳn. Tiếng còi tập hợp vang lên là cả đội chuẩn bị dụng cụ, người vác cuốc, người mang xẻng, người kéo xe cải tiến. Công việc nặng nhọc hơn những gì tôi từng tưởng tượng. Có những đoạn đất đá cứng như bê tông, đào cả ngày cũng chỉ được vài mét. Bàn tay ai cũng phồng rộp, nhiều hôm tối về đau đến mức cầm bát cơm cũng khó. Tôi nhớ nhất một mùa mưa năm ấy. Một trận mưa lớn kéo dài nhiều ngày khiến đoạn kênh mà đội tôi đang thi công bị sạt lở gần như toàn bộ. Bao công sức của cả tháng trời đứng trước nguy cơ mất trắng. Nhìn mọi người buồn bã, tôi đã đề nghị cả đội cùng ở lại khắc phục ngay sau khi mưa ngớt. Suốt nhiều ngày liên tiếp, chúng tôi làm việc từ sáng đến tối. Quần áo lúc nào cũng ướt sũng, chân tay lấm đầy bùn đất. Có người kiệt sức phải nghỉ giữa chừng. Tôi cùng vài anh em thay nhau gánh đất, đắp bờ. Khi những dòng nước đầu tiên chảy thông qua tuyến kênh vừa được sửa chữa, tất cả chúng tôi ôm chầm lấy nhau trong niềm vui khó tả. Nhưng điều quý giá nhất tôi nhận được không phải là những công trình đã hoàn thành, mà là tình đồng đội. Chúng tôi đến từ nhiều nơi khác nhau nhưng sống với nhau như anh em một nhà. Khi một người ốm, cả đội cùng chăm sóc. Khi ai gặp khó khăn, mọi người đều sẵn sàng giúp đỡ. Có lần tôi bị sốt nặng giữa lúc công việc đang gấp. Một người bạn cùng đội đã thức gần như cả đêm để chăm sóc tôi. Chính những tình cảm chân thành ấy đã giúp tôi hiểu rằng sức mạnh lớn nhất không nằm ở đôi tay, mà nằm ở sự đoàn kết giữa con người với con người. Sau nhiều năm hoàn thành nhiệm vụ, tôi trở về quê hương, lập gia đình và tiếp tục lao động, cống hiến trên quê hương mình. Dù cuộc sống có nhiều đổi thay, tôi vẫn luôn giữ cho mình tinh thần của người Thanh niên xung phong năm nào: sống trách nhiệm, không ngại khó khăn và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Bây giờ, khi mái tóc đã điểm bạc, mỗi lần kể lại những câu chuyện ấy cho con cháu nghe, tôi luôn nói rằng: "Tuổi trẻ của ông không giàu có về vật chất, nhưng rất giàu những kỷ niệm đẹp. Điều đáng tự hào nhất không phải mình đã làm được việc lớn lao gì, mà là mình đã sống hết mình cho tập thể, cho quê hương và cho những điều tốt đẹp." Đó là ký ức mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời – ký ức về một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, mang tên Thanh niên xung phong.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn