Tuổi trẻ của bà Hồ Thị Đao không có những tháng ngày yên ả, mà sớm thấm đẫm gian lao, mất mát
Sinh năm 1940, tại A Ngo – La Lay, bà Hồ Thị Đao lớn lên giữa núi rừng Trường Sơn, nơi cuộc sống nghèo khó gắn liền với bom đạn và những cuộc càn quét triền miên. Tuổi trẻ của bà không có những tháng ngày yên ả, mà sớm thấm đẫm gian lao, mất mát. Chính từ mảnh đất ấy, lòng yêu nước và ý chí kiên cường của bà được hun đúc tự nhiên như hơi thở của núi rừng.
Sinh năm 1940, tại A Ngo – La Lay, bà Hồ Thị Đao lớn lên giữa núi rừng Trường Sơn, nơi cuộc sống nghèo khó gắn liền với bom đạn và những cuộc càn quét triền miên. Tuổi trẻ của bà không có những tháng ngày yên ả, mà sớm thấm đẫm gian lao, mất mát. Chính từ mảnh đất ấy, lòng yêu nước và ý chí kiên cường của bà được hun đúc tự nhiên như hơi thở của núi rừng.
Năm 1961, bà xung phong tham gia lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP), đơn vị C12 – Tỉnh đội BTT – Quân khu 4. Từ đó, suốt 11 năm (1961–1972), cuộc đời bà gắn chặt với những cung đường lửa, những bãi bom, những nhiệm vụ nặng nhọc và hiểm nguy nơi hậu phương chiến trường.
Là nữ TNXP, bà Hồ Thị Đao cùng đồng đội làm đường, tải đạn, vận chuyển lương thực, bảo đảm giao thông thông suốt cho các đơn vị ra tiền tuyến. Ban ngày tránh máy bay địch, đêm đến lại lặng lẽ ra hiện trường san lấp hố bom, nối lại từng đoạn đường bị phá hủy. Có những lúc cái chết chỉ cách một bước chân, nhưng bà vẫn bền gan bám trụ, bởi bà hiểu rằng: đường còn thông thì cách mạng còn tiến lên.
Giữa mưa rừng, sốt rét, đói khát và hiểm nguy thường trực, bà vẫn giữ trọn tinh thần lạc quan, sẵn sàng nhận việc khó, việc nặng. Mồ hôi của bà thấm vào đất Trường Sơn, hòa cùng mồ hôi của biết bao TNXP khác, tạo nên những con đường huyết mạch dẫn tới chiến thắng.
Năm 1972, sau 11 năm cống hiến bền bỉ, bà hoàn thành nhiệm vụ, trở về quê hương La Lay trong sự giản dị của người nữ TNXP năm xưa. Không huân chương rực rỡ, không lời kể công, nhưng tuổi xuân của bà đã gửi trọn cho Tổ quốc trong những năm tháng khốc liệt nhất.
Hôm nay, giữa cuộc sống yên bình, nhắc đến bà Hồ Thị Đao là nhắc đến hình ảnh người nữ thanh niên xung phong Trường Sơn kiên cường, lấy lao động làm vũ khí, lấy hy sinh làm lý tưởng. Câu chuyện của bà là lời nhắc sâu sắc cho thế hệ trẻ La Lay rằng:
hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những năm tháng tuổi xuân thầm lặng giữa bom đạn ngày ấy.



