TUỔI TRẺ CỦA BÁC ĐÃ GỬI LẠI NƠI ĐÂU?
TUỔI TRẺ CỦA BÁC ĐÃ GỬI LẠI NƠI ĐÂU?
TUỔI TRẺ CỦA BÁC ĐÃ GỬI LẠI NƠI ĐÂU?
Mỗi người đều có một tuổi trẻ. Có người dành tuổi trẻ để học tập, lập nghiệp, xây dựng gia đình và theo đuổi những ước mơ riêng. Nhưng với thế hệ của bác Nguyễn Sỹ Vương, tuổi trẻ lại gắn với một lời gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Những năm tháng đẹp nhất của đời người đã được các bác gửi lại trong những ngày chiến tranh. Bác Vương kể rằng khi ấy, thanh niên quê hương dù còn rất trẻ nhưng đều ý thức được trách nhiệm của mình. Ngày lên đường, phía sau là cha mẹ, anh em, quê nhà; phía trước là một hành trình mà không ai biết sẽ kéo dài bao lâu. “Đi thì ai cũng thương nhà, thương cha mẹ. Nhưng lúc ấy đất nước cần mình thì phải đi. Nghĩ đến quê hương, nghĩ đến những người ở nhà, mình càng phải cố gắng”, bác nhớ lại. Chúng tôi nghe câu nói ấy mà thấy trong đó có cả sự trưởng thành của một thế hệ. Những chàng trai trẻ ngày ấy không có nhiều điều kiện như thanh niên hôm nay. Không có điện thoại để gọi về nhà bất cứ lúc nào, không có mạng xã hội để nhìn thấy cuộc sống của người thân, cũng không có những phương tiện hiện đại giúp rút ngắn khoảng cách. Nỗi nhớ quê hương vì thế trở thành một phần thường trực trong lòng người lính. Bác kể rằng những lúc mệt mỏi nhất, hình ảnh quê nhà lại hiện lên. Một mái nhà, một con đường, một cánh đồng, tiếng gọi của người thân… tất cả trở thành nguồn động viên tinh thần. Chính những hình ảnh giản dị ấy giúp người lính vượt qua gian khổ. Đối với thế hệ trẻ chúng tôi, câu chuyện của bác khiến chúng tôi hiểu rằng tuổi trẻ không chỉ là những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời mà còn là khoảng thời gian con người có thể cống hiến nhiều nhất. Thế hệ của bác Vương đã chọn cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc. Họ không đòi hỏi phần thưởng. Họ chỉ mong đất nước có ngày hòa bình để được trở về. Khi nghe bác kể, chúng tôi nhiều lần tự hỏi: nếu mình sống trong hoàn cảnh ấy, mình sẽ lựa chọn như thế nào? Câu hỏi ấy khiến chúng tôi càng thêm khâm phục thế hệ cha anh. Bởi lòng yêu nước không phải lúc nào cũng được thể hiện bằng những lời nói lớn lao. Đôi khi lòng yêu nước chỉ đơn giản là khi Tổ quốc cần, mình sẵn sàng lên đường. Hôm nay, bác Vương đã trở về với cuộc sống đời thường. Những năm tháng chiến tranh đã đi qua nhưng dấu ấn của nó vẫn còn trong ký ức. Mỗi câu chuyện bác kể giống như một nhịp cầu nối quá khứ với hiện tại. Đoàn Thanh niên chúng tôi muốn bước qua nhịp cầu ấy để hiểu hơn về lịch sử và để biết mình phải làm gì trong thời bình. Nếu tuổi trẻ của bác và những người đồng đội được gửi lại nơi chiến trường để giành lấy hòa bình, thì tuổi trẻ hôm nay cần được dành cho việc xây dựng quê hương, học tập, lao động và sống có trách nhiệm. Đó chính là cách để chúng tôi tiếp nối những điều tốt đẹp mà thế hệ trước đã trao lại. Tuổi trẻ của bác Nguyễn Sỹ Vương đã đi qua. Nhưng những giá trị mà tuổi trẻ ấy tạo nên vẫn còn hiện diện trong cuộc sống hôm nay. Và chúng tôi tin rằng, những câu chuyện như thế sẽ luôn là ngọn lửa nhắc nhở thế hệ trẻ biết sống xứng đáng với những gì mình đang có.



