Tuổi Trẻ Của Ông cố, liệt sỹ Nguyễn Đình Chinh (1919-1939)
Sau biết bao cuộc chiến tranh khốc liệt, vì có những vị anh hùng đã vì quê hương, tổ quốc mà anh dũng bước ta chiến trường đầy rẫy bom đạn. Đất nước hoà bình ngày nay đã đánh đổi biết bao sương máu của những người chiến sĩ , chôn dấu tuổi xuân của biết bao người tại vùng đất cằn cõi ấy . Vì thế, ta luôn tự hào và nhớ ơn những vị anh hùng xa xưa , tự hào về trang sử hào hùng ngày ấy.
Nhớ ngày trước đây , em từng được nghe mẹ kể về chuyện của người ông quá cố đã từng làm chiến sĩ cách mạng . Mẹ kể hồi mẹ còn nhỏ, ngoại đã kể cho mẹ về người ông quá cố ấy , bà nói rằng :” Nhà mình trước đây có người từng ra chiến trường rồi đấy con ạ! ông rất dũng cảm , chẳng ngại khó mà lên đường chiến trinh bảo vệ quê mình , ông tên Nguyễn Đình Chinh , ông sinh 1919 mất 1939”. Lúc đấy mẹ nghe bà kể , vào cái năm mà nơi đâu cũng đầy rẫy là những trận mưa bom bão đạn , ở đâu cũng rất nguy hiểm ,ông bắt đầu nhập ngũ lên đường lên chiến tuyến bảo vệ cho sự bình yên của bà con nơi quê nhà . Vào cái độ tuổi xuân niên thiếu đẹp nhất đời , hay còn gọi là “thời hoa lửa” , tượng trưng cho ngọn lửa chiến tranh dữ dội của mùa xuân niên thiếu . Hai mươi tuổi xuân ông lên đường cùng đồng độ ra mặt trận chiến đấu, thời đó chưa phát triển mọi người trong quân khu chia nhau vài bắp ngô và củ khoai khô khốc để lót bụng , số người thì đông mà lương thực lại ít , ông chỉ nhấm nháp vài miếng xong lại bỏ vào túi áo đã sờn cũ. Ông có một người anh em chí cốt đi cùng ngày đó , hai người coi nhau như anh em trong nhà ,cái gì cũng chia cho nhau . Khi ông với người anh em đi khảo sát tình hình thì bắt gặp mội quân lính đi lạc đội , ông và bạn nấp vào trong những bụi lá để tập kích . Khi thấy địch tới gần thì đánh úp , đưa súng áp giải về quân khu , nghe kể ông đã suýt bị hắn đâm mảnh đá nhọn vào bụng khi không chú ý , rất may lúc ấy ông đã né được và chỉ xước xát một chút . Khi trời tối mọi người tự tập ở nơi trú ẩn trong rừng sâu một đêm, nghe tin có vài người anh em trong đội bị áp đi và một số thì đã thiệt mạng, lòng ai cũng đượm buồn nhưng vẫn an ủi lẫn nhau để ngày mai lên đường tiếp tục .
Thời nghèo đói , đồ ăn thì ít , bụng đói cồn cào mọi người phải nhặt những quả dại trên đường để lót dạ , phải uống nước mưa để sống và tiết kiệm lương thực . Sau bao lâu cực khổ ,ông và những người đồng đội đã phải tận mắt nhìn thấy chiến trường khốc liệt ấy , nơi đó có biết bao người đã nằm ngổn ngang , chung quanh thì hoang tàn đổ vỡ , chốc chốc lại thấy đạn bay vèo qua . Đến đây, những người chiến sĩ còn trẻ tuổi đã phải sững người vì sự hoang tàn ấy,ông và bạn của ông tay cầm súng nấp sau tảng đá lớn để né đạn , trên trời những chiếc máy bay thả từng đợt bom kinh động đất liền , thấy đồng đội không né kịp mà dính bom lòng mọi người lại hiện lên niềm chua xót . Tuy đã bắn hạ được rất nhiều người bên phía địch nhưng chính bản thân ông vì chắn đạn cho người anh em mà đã bị dính một viên vào bụng trái . Trước khi nhắm mắt , ông vẫn gắng gượng nhắc người bạn của mình rằng hãy nói với người mẹ già đang chờ ở nhà rằng :” Mẹ ơi,lần này con không về được rồi , mẹ nhớ chăm sóc em thay phần con , mẹ nhé ! mẹ giữ gìn sức khoẻ .” và ông đã nằm mãi dưới vùng đất lãnh lẽo ấy vì mất quá nhiều máu và không kịp sơ cứu . Câu chuyện này được người bạn của ông kể lại trên đường mà ông đi chiến tuyến và được nhắn nhủ lại câu nói của ông . Khi mà người mẹ già ấy nhận được tin thì oà khóc ôm lấy mảnh khăn của ông mà run rẩy không ngừng . Câu chuyện về người chiến sĩ ấy đã được lưu truyền lại cho các thế hệ con cháu đời sau . Dù sau nay đất nước có hoà bình rồi , đã thống nhất nhưng ông vẫn không thể nhìn ngắm cảnh ấy dù chỉ một lần . Nhưng những công lao của ông vẫn được mọi người ghi nhớ trong tim, tên của ông đã được mọi người khắc trên bia đá trong lăng liệt sĩ “ chiến sĩ Nguyễn Đình Ching” . Cháu chỉ muốn nói với ông rằng “ Hoà bình đẹp lắm,ông ạ!”
Những cuộc chiến tranh nảy lửa ấy đã để lại biết bao trang sử hào hùng của cha ông ta thời ấy , đem lại hoà bình cho đất nước có thể phát triển như ngày nay. Vì vậy mỗi chúng ta hãy luôn ghi nhớ công ơn của những vị anh hùng ấy, vì có họ mới có hoà bình của hôm nay. Hãy cố gắng học tập thật giỏi để báo đáp lại những con người đã ngã xuống vì tổ quốc ,sau này góp đôi chút cho quê hương , đất nước thêm giàu đẹp và phát triển.



