TUỔI TRẺ ĐI QUA NHỮNG NĂM THÁNG GIAN LAO
TUỔI TRẺ ĐI QUA NHỮNG NĂM THÁNG GIAN LAO
Lê Xuân Ngọc sinh năm 1942, tại thôn Nam Thượng xã Thọ Long, nhập ngũ tháng 2 năm 1966, xuất ngũ tháng 8 năm 1988.
Hơn hai mươi năm trong quân ngũ là một quãng thời gian đặc biệt dài.
Khi lên đường, ông Ngọc còn đang ở tuổi thanh niên. Đến ngày rời quân ngũ, tuổi trẻ đã lùi rất xa phía sau.
Lời kể hồi ức được tái dựng:
“Tính ra mình ở quân đội lâu hơn thời gian ở nhà lúc còn trẻ. Quân đội gần như trở thành một phần cuộc đời mình.”
Những năm tháng ấy có gian khổ, có xa nhà, có những ngày tháng không biết trước tương lai. Nhưng người lính vẫn phải bước tiếp.
“Người lính có một điều là đã nhận nhiệm vụ thì cứ cố gắng làm cho tốt. Có khó đến đâu cũng phải nghĩ đến anh em, đến đơn vị.”
Trong những năm tháng quân ngũ, điều người lính nhớ không chỉ là những khó khăn mà còn là những người đã cùng mình trải qua khó khăn ấy.
Một ánh mắt động viên, một phần cơm sẻ chia, một câu hỏi “Có mệt không?” – những điều nhỏ bé ấy đôi khi lại trở thành ký ức sâu sắc nhất.
Năm 1988, ông rời quân ngũ.
Hơn hai mươi năm đã qua, nhưng màu áo lính dường như vẫn ở lại trong cách sống, cách nghĩ của người cựu chiến binh.
“Tuổi trẻ qua rồi thì không lấy lại được. Chỉ mong những năm tháng mình sống và cống hiến có ích cho đất nước.”
Đó là tâm niệm giản dị của một thế hệ đã dành phần đẹp nhất của tuổi trẻ cho nhiệm vụ.



