Tuổi trẻ giữa mưa bom
Tôi thường nói vui với con cháu rằng: tuổi trẻ của chúng tôi không có những buổi dạo chơi, không có những ngày vô lo, mà có… mưa bom. Nhưng trong những năm tháng ấy, chúng tôi vẫn sống, vẫn cười, vẫn tin vào ngày mai.
Tôi thường nói vui với con cháu rằng: tuổi trẻ của chúng tôi không có những buổi dạo chơi, không có những ngày vô lo, mà có… mưa bom. Nhưng trong những năm tháng ấy, chúng tôi vẫn sống, vẫn cười, vẫn tin vào ngày mai. Tôi lên đường khi vừa tròn mười tám tuổi. Ba lô nhẹ tênh, chỉ có vài bộ quần áo và một cuốn sổ nhỏ. Nhưng trong tim thì đầy ắp quyết tâm. Tôi không nghĩ mình sẽ đi qua những gì, chỉ biết rằng đất nước đang cần. Đơn vị tôi làm nhiệm vụ trên tuyến đường vận chuyển. Công việc là san lấp hố bom, dẫn xe qua những đoạn đường nguy hiểm. Ngày nào cũng vậy, bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Có những buổi chiều, bầu trời đang trong xanh bỗng tối sầm lại bởi tiếng máy bay. Chúng tôi vừa làm vừa căng tai nghe. Khi tiếng động cơ vang lên, tất cả lập tức tản ra tìm chỗ trú. Bom nổ dồn dập, đất rung lên, khói bụi mù mịt. Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, chúng tôi lại chạy ra đường. Có người hỏi tôi:
“Lúc đó có sợ không?” Tôi cười:
“Sợ chứ. Ai mà không sợ. Nhưng nếu ai cũng sợ mà dừng lại thì con đường này sẽ không bao giờ thông.” Trong tổ tôi có Liên – cô bạn nhỏ người nhưng rất gan dạ. Liên hay nói:
“Bom rơi thì mình tránh, bom dứt thì mình làm tiếp. Không để đường tắc đâu!” Câu nói ấy đơn giản, nhưng lại là “mệnh lệnh” trong lòng chúng tôi. Một ngày nọ, đơn vị nhận nhiệm vụ gấp: phải sửa xong đoạn đường trước khi trời tối để đoàn xe kịp đi qua. Nhưng chưa kịp làm được bao lâu thì máy bay địch lại xuất hiện. Tiếng bom rơi liên tiếp. Chúng tôi nằm ép xuống đất, tim đập thình thịch. Tôi nhắm mắt lại, chỉ mong mọi thứ qua nhanh. Khi tiếng bom ngừng, tôi bật dậy, gọi:
“Liên ơi!” Không có tiếng trả lời. Tôi chạy đi tìm. Khói bụi vẫn còn dày đặc. Và rồi tôi thấy Liên nằm bên một hố bom. Cô đã không kịp chạy xa. Tôi ngồi xuống bên bạn, nước mắt chảy dài. Nhưng xung quanh, mọi người vẫn đang tiếp tục công việc. Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu: con đường này phải hoàn thành. Tôi lau nước mắt, đứng dậy, cầm cuốc lên. Tay run run, nhưng vẫn tiếp tục làm. Bởi tôi biết, đó cũng là điều Liên mong muốn. Chiều hôm ấy, con đường được thông. Những chiếc xe lặng lẽ đi qua, mang theo hàng hóa vào chiến trường. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi trở về với cuộc sống bình thường. Nhưng mỗi khi nghe tiếng mưa rơi, tôi lại nhớ đến “mưa bom” năm xưa – những cơn mưa không ai mong, nhưng đã tôi luyện nên một thế hệ. Giờ đây, nhìn những bạn trẻ sống trong hòa bình, tôi thấy vui. Bởi các bạn có thể mơ ước, có thể lựa chọn con đường của mình. Còn chúng tôi, tuổi trẻ đã đi qua giữa mưa bom – gian khổ, mất mát, nhưng chưa bao giờ hối tiếc. Bởi chính từ những năm tháng ấy…
chúng tôi đã góp một phần nhỏ bé để làm nên bầu trời bình yên hôm nay.



