Bài viết

Tuổi trẻ giữa thời bình

Bắc Ninh17/04/2026Chu Huy Huấn (Trường Tiểu học Lãng Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình triển khai Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” của Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, chúng tôi có dịp gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện của một nhân chứng đặc biệt – anh Nguyễn Quang Huy, sinh năm 1999, quê tại TDP Trung Nghĩa, phường Việt Yên, tỉnh Bắc Ninh. Dù không trải qua chiến tranh như thế hệ cha anh, nhưng hành trình cống hiến và hy sinh của anh trong thời bình vẫn mang tinh thần rực cháy của “thời hoa lửa” – tinh thần sẵn sàng dấn thân vì Tổ quốc.

Anh Nguyễn Quang Huy sinh ra trong một gia đình thuần nông. Tuổi thơ của anh gắn liền với cánh đồng quê, với những buổi theo cha mẹ ra đồng và những câu chuyện về truyền thống cách mạng của quê hương. Ngay từ nhỏ, Huy đã nuôi trong mình ước mơ được khoác lên màu áo lính. Với anh, đó không chỉ là niềm tự hào, mà còn là trách nhiệm của một người con sinh ra trên mảnh đất giàu truyền thống yêu nước.

Năm 2018, khi vừa tròn 18 tuổi, Huy viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Anh được điều động về Sư đoàn 391, đóng quân tại thị xã Sơn Tây, thành phố Hà Nội. Ngày lên đường, chàng trai trẻ mang theo bao khát vọng của tuổi thanh xuân. Hai năm quân ngũ đầu tiên là quãng thời gian rèn luyện kỷ luật, bản lĩnh và ý chí. Môi trường quân đội nghiêm khắc nhưng giàu tình đồng chí đã giúp Huy trưởng thành nhanh chóng.

Trong suốt thời gian ấy, anh không chỉ hoàn thành tốt nhiệm vụ mà còn nung nấu một ước mơ lớn hơn: trở thành sĩ quan chuyên nghiệp, gắn bó lâu dài với quân đội. Khát vọng ấy thôi thúc anh tiếp tục phấn đấu.

Đến năm 2022, Huy một lần nữa khoác ba lô lên đường, chính thức tham gia lực lượng tại Tiểu đoàn 31, Lữ đoàn 28, đóng quân tại Chương Mỹ, Hà Nội, thuộc lực lượng công binh. Đây là đơn vị chuyên thực hiện những nhiệm vụ khó khăn, đòi hỏi tính chính xác và tinh thần trách nhiệm cao.

Từ một chàng binh nhất còn non trẻ, chỉ sau một năm, Huy đã được cử đi học sĩ quan chuyên nghiệp và trở thành thượng sĩ. Anh luôn là người đi đầu trong các nhiệm vụ của đơn vị, sẵn sàng nhận phần việc khó, việc nặng. Với đồng đội, anh là người chỉ huy gần gũi, trách nhiệm và luôn đặt an toàn của tập thể lên hàng đầu.

Mọi việc tưởng như đang mở ra một con đường suôn sẻ cho ước mơ quân ngũ của Huy. Thế nhưng, đầu năm 2024, một nhiệm vụ đặc biệt đã trở thành bước ngoặt lớn trong cuộc đời anh.

Anh được giao chỉ huy công tác đào hầm tại huyện Chấn Yên, tỉnh Yên Bái – công trình được đánh giá là đường hầm có kích thước lớn nhất Việt Nam thời điểm đó. Đây là nhiệm vụ quan trọng, đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và tinh thần tập trung cao độ.

Mùa hè năm ấy vô cùng nóng bức. Trong lúc Huy cùng đồng đội đang làm nhiệm vụ tại cửa hầm, bất ngờ thanh vì chống hầm bị đổ xuống, khiến một phần hầm sập. Tình huống xảy ra trong tích tắc, vô cùng nguy hiểm.

Đồng chí Huy không may bị trọng thương ở vùng mặt. Một vết rách dài buộc phải khâu tới 22 mũi, nhiều chiếc răng bị rụng. Máu chảy nhiều, nhưng anh vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng kinh ngạc. Ngay lập tức, đồng đội đã đưa anh đi cấp cứu tại Bệnh viện 103 Yên Bái.

Sau nhiều giờ phẫu thuật căng thẳng, các bác sĩ thông báo anh đã qua cơn nguy hiểm. Kết quả giám định thương tật lên tới 32%. Điều khiến tất cả cán bộ, chiến sĩ xúc động chính là ngay khi tỉnh lại, câu hỏi đầu tiên của Huy không phải là về vết thương của mình, mà là: “Các đồng chí khác có ai bị nặng không? Tình trạng căn hầm thế nào rồi?”

Khi biết tất cả đồng đội chỉ bị xây xát nhẹ và công trình không xảy ra tổn thất nghiêm trọng, anh mới thực sự yên tâm. Trong ánh mắt còn hằn vết đau sau ca phẫu thuật, người ta vẫn thấy ánh lên niềm vui và sự nhẹ nhõm của một người lính đặt tập thể lên trên bản thân mình.

Sau thời gian điều trị và hồi phục, anh Huy trở về quê hương. Vết thương trên gương mặt có thể là dấu tích khó phai, và ước mơ trở thành sĩ quan chuyên nghiệp đành dang dở. Nhưng anh chưa bao giờ xem đó là sự mất mát.

Anh được công nhận là bệnh binh với tỷ lệ thương tật 32%. Trở về TDP Trung Nghĩa, phường Việt Yên, anh tiếp tục cuộc sống giản dị nhưng đầy trách nhiệm. Anh luôn đi đầu trong các hoạt động của Hội Thanh niên địa phương, tích cực tham gia phong trào tình nguyện, hỗ trợ thanh niên chuẩn bị lên đường nhập ngũ.

Mỗi khi nhắc về quãng thời gian quân ngũ, giọng anh vẫn đầy xúc động. Anh nói đó là những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ – những năm tháng được sống, được cống hiến, được sát cánh cùng đồng đội vì mục tiêu chung. “Dù không trở thành sĩ quan chuyên nghiệp như mong muốn, nhưng tôi tự hào vì đã được phục vụ Tổ quốc,” anh chia sẻ.

Câu chuyện của Nguyễn Quang Huy cho thấy rằng “thời hoa lửa” không chỉ tồn tại trong những năm tháng chiến tranh, mà còn hiện diện trong từng nhiệm vụ gian khó của thời bình. Đó là tinh thần sẵn sàng dấn thân, không ngại hiểm nguy, đặt lợi ích tập thể và đất nước lên trên bản thân mình.

Việc lắng nghe, ghi lại và lan tỏa những câu chuyện như của anh chính là cách để thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc không chỉ nằm trên chiến trường, mà còn trong từng công trình, từng nhiệm vụ thầm lặng.

Giữa cuộc sống yên bình của quê hương Bắc Ninh, hình ảnh người bệnh binh trẻ tuổi Nguyễn Quang Huy vẫn là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước của thanh niên Việt Nam thời đại mới.

Thời hoa lửa có thể đã khác đi về hình thức, nhưng ngọn lửa cống hiến trong trái tim người lính trẻ ấy vẫn cháy sáng – lặng lẽ, bền bỉ và đầy tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn