Tuổi trẻ gửi lại chiến trường
Khi nhìn lại cuộc đời mình, Phạm Văn Thịnh hiểu rằng những năm tháng quân ngũ chính là quãng thời gian ông gửi lại tuổi trẻ.
Những người lính cùng thời ông lên đường khi còn rất trẻ. Họ mang theo ước mơ giản dị về một cuộc sống yên bình.
Nhưng chiến tranh khiến những ước mơ ấy phải tạm gác lại.
Thay vì được sống những ngày tháng bình thường như bao người, họ phải hành quân, huấn luyện và làm nhiệm vụ trong điều kiện vô cùng khó khăn.
Có những người đã mãi mãi nằm lại.
Có những người trở về nhưng mang theo những ký ức không thể phai mờ.
Phạm Văn Thịnh may mắn được trở về với quê hương. Nhưng trong tâm trí ông, những năm tháng đã qua chưa bao giờ thực sự mất đi.
Mỗi khi kể lại chuyện cũ, ông không nói về mình như một người có công trạng lớn lao. Ông chỉ coi đó là trách nhiệm của một người thanh niên đối với đất nước trong thời chiến.
Chính sự giản dị ấy làm cho câu chuyện của ông càng trở nên đáng quý.



