TUỔI TRẺ GỬI LẠI NƠI BIÊN CƯƠNG
TUỔI TRẺ GỬI LẠI NƠI BIÊN CƯƠNG
Nhìn lại hành trình từ tháng 8 năm 1976, có thể thấy phần lớn tuổi trẻ của ông Ma Văn Sằm đã gắn với vùng đất Hà Tuyên. Ông bắt đầu ở Bắc Quang, rồi đến Thanh Thủy và cuối cùng là Lao Chải. Mỗi lần điều động là một lần ông rời xa quê nhà để đến một địa bàn mới, nhận một nhiệm vụ mới. Nhưng xuyên suốt chặng đường ấy vẫn là hình ảnh một người lính âm thầm hoàn thành nhiệm vụ trong những năm tháng đất nước cần.
Từ một chàng trai mới bước vào quân ngũ, ông dần trở thành một người lính quen với cuộc sống nơi biên giới. Những con đường núi, những trận địa, những ca trực và những người đồng đội trở thành một phần cuộc sống. Có những điều khi ấy có thể chỉ là những công việc rất bình thường, nhưng nhiều năm sau nhìn lại, chúng lại trở thành những ký ức quý giá nhất.
Bởi cuộc sống của người lính nơi biên giới không chỉ có những thời khắc chiến đấu. Phần lớn thời gian là những ngày tháng âm thầm chuẩn bị, trực chiến, tuần tra, xây dựng và bảo vệ trận địa, chờ đợi mệnh lệnh và sẵn sàng khi có tình huống. Chính những ngày tưởng như bình thường ấy đã tạo nên sức mạnh bền bỉ của người lính.
Trong những năm tháng ấy, đồng đội trở thành những người thân thiết nhất. Họ cùng nhau chia sẻ bữa cơm, cùng trực trong những đêm dài, cùng hành quân qua những con đường núi và cùng động viên nhau khi khó khăn. Có thể sau này mỗi người trở về một quê hương, một cuộc sống khác nhau, nhưng những năm tháng từng sát cánh bên nhau thì không dễ phai mờ.
Tuổi trẻ của ông Ma Văn Sằm vì thế không chỉ được tính bằng những năm tháng trong hồ sơ quân nhân. Đó còn là những năm tháng ông đã sống cùng đồng đội, thực hiện nhiệm vụ tại những vùng biên giới xa xôi và chứng kiến những đổi thay lớn của đất nước.
Có thể thời gian đã làm nhiều ký ức trở nên xa xôi. Nhưng mỗi khi nhắc đến Bắc Quang, Thanh Thủy hay Lao Chải, những năm tháng ấy lại trở về. Đó là những địa danh đã lưu giữ một phần tuổi trẻ của ông – một tuổi trẻ mà ông đã dành cho quân đội và cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.



