Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tuổi trẻ gửi lại nơi chiến trường

Khi bước vào cuộc chiến, ông Nghĩa cũng như nhiều người lính khác đều còn rất trẻ. Phía sau họ là gia đình, quê hương và những cuộc sống bình dị. Phía trước là một chiến trường mà không ai có thể biết chắc mình sẽ phải trải qua những gì.

Nghệ An12/08/2026Chi đoàn Quỳ Lăng (Đoàn xã Giai Lạc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi bước vào cuộc chiến, ông Nghĩa cũng như nhiều người lính khác đều còn rất trẻ. Phía sau họ là gia đình, quê hương và những cuộc sống bình dị. Phía trước là một chiến trường mà không ai có thể biết chắc mình sẽ phải trải qua những gì.

Những năm tháng ấy, tuổi trẻ của ông không gắn với những ngày tháng bình yên như nhiều người khác. Tuổi trẻ của ông gắn với quân ngũ, với những chuyến đi vào chiến trường và với những nhiệm vụ phải hoàn thành giữa bom đạn.

Tháng 7 năm 1967, ông vào mặt trận Quảng Trị. Từ đó, cuộc sống của người thanh niên ngày nào bước sang một trang khác.

Ông cùng đồng đội đi qua những địa danh như Làng Vây, Khe Sanh, Cồn Tiên. Những nơi ấy đã chứng kiến những năm tháng tuổi trẻ của ông và những người lính cùng thế hệ.

Có những ngày họ sống trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Có lúc cơm có nhưng nước không có. Có những lúc ốm đau, bệnh tật. Trên đầu là bom đạn, phía trước là nhiệm vụ, nhưng những người lính vẫn cố gắng tiếp tục.

Trong những năm tháng ấy, họ không có nhiều thời gian để nghĩ về tương lai của riêng mình. Điều quan trọng nhất là hoàn thành nhiệm vụ, cùng đồng đội vượt qua chiến tranh và góp sức vào cuộc đấu tranh chung của đất nước.

Tuổi trẻ của họ vì thế được tạo nên từ những điều rất khác.

Đó là những chuyến đưa lương thực vào chiến trường.

Là những lần đưa thương binh từ trận địa ra.

Là những ngày cùng đồng đội chịu đựng thiếu thốn.

Là những lúc động viên nhau giữa bom đạn.

Và cũng là những mất mát mà không một người lính nào muốn nhớ lại nhưng không thể nào quên.

Thế nhưng, khi nhìn lại, ông Nghĩa không chỉ nhớ về những gian khổ.

Ông nhớ tình cảm của những người lính dành cho nhau. Những người trẻ tuổi xa gia đình đã trở thành chỗ dựa của nhau. Họ cùng chia sẻ khó khăn, cùng chịu đựng mất mát và cùng động viên nhau tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.

Có lẽ chính những điều ấy đã làm cho tuổi trẻ giữa chiến tranh trở nên đặc biệt.

Một tuổi trẻ không có nhiều điều kiện để lựa chọn, nhưng có một niềm tin chung. Một tuổi trẻ phải đối mặt với hiểm nguy, nhưng vẫn giữ được tình cảm và sự yêu thương. Một tuổi trẻ được sống trong những năm tháng khốc liệt nhưng cũng được chứng kiến sức mạnh của con người khi cùng chung một lý tưởng.

Nhiều năm sau, chiến tranh đã lùi xa. Cuộc sống đã thay đổi rất nhiều. Nhưng khi nhìn lại, ông Nghĩa vẫn có thể nhớ về những năm tháng ấy như một phần quan trọng nhất của cuộc đời mình.

Bởi nơi chiến trường, ông không chỉ để lại những ngày tháng gian khổ.

Ông đã để lại một phần tuổi trẻ.

Và cùng với tuổi trẻ ấy là những người đồng đội, những kỷ niệm, những mất mát và cả niềm tự hào về một thế hệ đã sống hết mình trong những năm tháng đất nước cần họ.

Tuổi trẻ ấy đã đi qua từ rất lâu, nhưng ký ức thì vẫn còn.

Đó là ký ức về một thời mà những người thanh niên Việt Nam đã rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính và bước vào chiến trường với một niềm tin giản dị: chiến đấu để đất nước có ngày hòa bình.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn