Khác

Tuổi trẻ gửi lại nơi tuyến lửa

Câu chuyện về nữ thanh niên xung phong sống trọn tuổi trẻ giữa bom đạn, góp phần làm nên những tuyến đường chiến lược.

Quảng Trị08/04/2026Nguyễn Thu Hương (phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến công hiển hách, mà còn được khắc ghi qua cuộc đời của những con người bình dị. Giữa khói lửa chiến tranh, có những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi rời xa mái nhà thân thuộc, khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong để bước vào nơi mưa bom bão đạn. Họ không cầm súng nơi chiến hào, nhưng lại đứng ở những tuyến đường ác liệt nhất, lấy tuổi trẻ làm lá chắn cho Tổ quốc. Bà Đỗ Thị Thẩm - một nữ thanh niên xung phong, đã sống, cống hiến và hy sinh thầm lặng cho những năm tháng không thể nào quên.

Bà lớn lên trong bối cảnh cuộc chiến chống Pháp gian khổ, theo gia đình về cư trú tại thị xã Đồng Hới thời đó. Sau khi kháng chiến chống Pháp kết thúc, bà theo gia đình trở về quê hương sinh sống và học tập. Lớn lên tham gia lao động cùng gia đình, bà được kết nạp vào Đoàn thanh niên Lao động Việt Nam, nay là Đoàn TNCS Hồ Chí Minh. Là đoàn viên, bà vừa nhiệm vụ thực hiện “Ba sẵn sàng” (làm bất cứ việc gì, đi bất cứ nơi đâu, hoàn thành nhiệm vụ), vừa tham gia các phong trào trồng mía ép đường, trồng dâu, nuôi tằm ăn lá sắn, lá dâu, khai phá đất Miền Tây (Vùng Khe Ngang, Đá Liền,...). Vào thời bình, bà vào dân quân du kích tập luyện quân sự, tuần tra bảo vệ thôn xóm.

Khi chiến tranh chống Mỹ nổ ra, máy bay giặc bắt đầu bắn phá quê hương, bà tham gia Trung đội nữ dân quân thôn, có nhiệm vụ đào hào giao thông, làm công sự nơi cất giấu xe tăng, ô tô tải hàng quân sự, đạn dược phòng không. Bà cùng các đoàn viên đào hầm địa đạo làm nơi trú ẩn cho cụ già, trẻ em, bảo vệ dân làng, làm nơi cứu chữa dân và thương binh. Bà còn tham gia Đội thường trực ứng cứu mọi sự cố tại các đội sản xuất tại thôn xóm, cứu dân bị sập hầm, tải thương, chôn cất người mất. Bà đã chứng kiến không biết bao khung cảnh đau thương khi những trận bom cứ thế trút xuống bắn trúng nhà cửa, hầm sập khiến người người bị thương, xóm làng hoang tàn. Tuy là thế, đứng trước nỗi đau của quê hương, của dân tộc, bà cùng các đồng đội chưa từng chùn bước.

Từ năm 1960 đến 1972, bà Đỗ Thị Thẩm đã tham gia 6 đợt phục vụ Dân công hỏa tiến, Thanh niên xung phong. Bà là thành viên của các Đội dân quân xã, bộ đội Phòng không của Tỉnh, của Quân khu, đóng góp trong công cuộc kháng chiến chống Mỹ, bảo vệ Tổ quốc. Trong suốt 12 năm, bà đã tham gia dân công, làm nhiệm vụ, phục vụ quốc phòng ở rất nhiều nơi như Lâm trường Ba Rền, Công trình Cẩm Ly, các chiến trường chiến lược Chợ Gộ, Phúc Duệ. Đặc biệt, bà còn có thời gian làm nhiệm vụ ở Bắc bến phà Long Đại - trọng điểm đánh phá ác liệt máy bay Mỹ trên tuyến đường Trường Sơn Đông - Hồ Chí Minh lúc ấy. Sau đó, bà cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ mở đường chiến lược từ Quảng Bình Quan, Đồng Hới nối đường Trường Sơn. Mỗi ngày, công việc của bà là làm đường, làm ngầm, san lấp hố bom, thông tuyến khi máy bay bắn phá dọc tuyến đường. “Là đoàn viên, chiến sĩ dân quân, bản thân tôi đã đóng góp một phần nhỏ bé vào những năm tháng khói lửa binh đao tại quê hương” - bà Đỗ Thị Thẩm chia sẻ.

Huyền thoại về những nam, nữ Thanh niên xung phong như thế vẫn luôn được khắc ghi mãi trong những chương sử hào hùng của dân tộc. Câu chuyện của bà Đỗ Thị Thẩm đưa ta về những năm tháng không chỉ có bom đạn, mà còn có niềm tin, lý tưởng và một tuổi trẻ sống trọn vẹn cho đất nước, tiếp thêm ngọn lửa xung phong cho tuổi trẻ hôm nay. Từ câu chuyện đó, ta càng hiểu sâu sắc hơn về giá trị của hòa bình, là thành quả được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của những con người đã dám sống, dám cống hiến vì Tổ quốc.

Những năm tháng gian khổ của thế hệ thanh niên xung phong năm xưa để lại cho những bạn trẻ hôm nay nhiều suy ngẫm sâu sắc. Khi chiến tranh đã lùi xa, những hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước càng nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng hòa bình, nuôi dưỡng lý tưởng sống đẹp, sống có ích và sẵn sàng cống hiến cho dân tộc. Đó chính là cách mà tuổi trẻ hôm nay tiếp nối ngọn lửa xung phong năm xưa, bằng tri thức, lòng nhân ái và khát vọng xây dựng một đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.

Thời gian có thể làm dịu đi những vết thương chiến tranh, nhưng không thể làm phai mờ những ký ức về một thế hệ đã sống và cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc. Câu chuyện về bà Đỗ Thị Thẩm khép lại, nhưng những dấu ấn của một thời là thanh niên xung phong vẫn còn đó. Ẩn sau những trang sử hào hùng là hình ảnh của một người phụ nữ bình dị, đã đi qua chiến tranh bằng sự bền bỉ và niềm tin lặng lẽ. Cuộc đời bà vì thế trở thành một lát cắt chân thực của lịch sử, nơi những hy sinh thầm lặng làm nên giá trị của một thời đã qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tuổi trẻ gửi lại nơi tuyến lửa | Câu chuyện thời hoa lửa