Tuổi trẻ Hoàng Quốc Việt
tin giản dị là được góp sức mình cho đất nước. Những năm tháng ấy, chúng tôi sống và làm việc giữa bom đạn, mở đường, tải đạn, cứu thương… công việc nào cũng hiểm nguy nhưng không ai chùn bước. Có những đêm hành quân xuyên rừng, mưa dầm gió rét, có những lần chứng kiến đồng đội ngã xuống mà lòng quặn thắt, nhưng chính tình đồng chí, đồng đội đã giúp chúng tôi đứng vững. Cuộc sống thiếu thốn trăm bề, bữa cơm chỉ có nắm cơm vắt với muối vừng, vậy mà tiếng cười vẫn vang lên, niềm tin chiến thắng vẫn luôn cháy bỏng. Nhìn lại quãng đời thanh niên xung phong, tôi không chỉ nhớ đến gian khổ, mà còn tự hào vì đã sống những năm tháng ý nghĩa nhất, được góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp giành độc lập, tự do cho Tổ quốc.



