Bài viết

TUỔI TRẺ KHÁNH HÒA LẮNG NGHE CÂU CHUYỆN CỦA ANH HÙNG BO BO TỚI.

Gia Lai16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng Bảy tri ân, khi khắp nơi rợp sắc hoa dâng kính các anh hùng liệt sĩ, đoàn công tác của Tỉnh đoàn Khánh Hòa đã ngược ngàn lên Khánh Sơn – mảnh đất anh hùng – để thăm hỏi, tri ân Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bo Bo Tới, người con dân tộc Raglai đã đi vào lịch sử với những chiến công oanh liệt trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Chuyến xe của tuổi trẻ dừng lại ở xã Sơn Trung – nơi ông Bo Bo Tới sinh sống. Trong tiết trời se se của vùng cao cuối hạ, chúng tôi xúc động khi được tận mắt gặp người anh hùng năm xưa – dáng người nhỏ nhắn, tóc bạc trắng, nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, rắn rỏi như chưa từng bị thời gian bào mòn.

Ông đón đoàn trong căn nhà giản dị, mời mọi người nhấp chén tabai – thứ rượu truyền thống của người Raglai. Trong men rượu nồng ấm và ánh nhìn ngưỡng mộ của tuổi trẻ, câu chuyện của người anh hùng năm nào bắt đầu.

Ông kể rằng, mình sinh ra và lớn lên ở Sơn Trung, chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, lòng đau như cắt. Mới 17 tuổi, Bo Bo Tới đã xin làm liên lạc cho Huyện ủy, Quen công tác giao liên, thạo đường đi, Bo Bo Tới đã hoàn thành rất tốt nhiệm vụ được giao; được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ A trưởng dân quân du kích, Xã đội phó, rồi Xã đội trưởng xã Sơn Trung. Nhỏ tuổi nhưng gan dạ, nhanh nhẹn và sáng trí, ông được đồng đội gọi trìu mến là “con sóc của rừng Sơn Trung”.

Tháng 5/1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, đồi Tà Nỉa – một điểm cao chiến lược – trở thành nơi ghi dấu 3 lần quân và dân Khánh Sơn đánh bại âm mưu chiếm đồi làm cứ điểm xây dựng sân bay trực thăng dã chiến. Lần thứ nhất, Bo Bo Tới cùng 5 du kích xã Sơn Trung, chỉ với 1 khẩu trung liên, 2 khẩu AK, 3 khẩu CKC đã tập kích trận địa địch, diệt 1 tiểu đội, làm bị thương một số khác, khiến địch hoảng sợ rút quân. 10 ngày sau, 2 đại đội thuộc Sư đoàn dù 101 Mỹ đổ bộ lên đồi Tà Nỉa, ông cùng các đồng đội lại tập kích lần thứ 2. Lần này, Bo Bo Tới leo lên cây cao sử dụng trung liên phối hợp với đồng đội đồng loạt nổ súng vào sở chỉ huy địch, diệt 15 tên, địch lại khiếp vía rút lui. Biết địch vẫn chưa từ bỏ ý đồ chiếm đồi Tà Nỉa, quân và dân Sơn Trung đã đào hầm chông trong sân bay, cắm chông xung quanh hàng rào sân bay. Suy nghĩ phải làm cách nào để tiêu diệt quân địch hiệu quả nhất, Bo Bo Tới đã nảy ra sáng kiến gỡ mìn của địch gài lại trong sân bay để bẫy địch ở đồi Tà Nỉa; khi quân Mỹ đổ bộ xuống đã bị trúng bẫy mìn, 2 máy bay và 30 tên địch bị nổ tung. Sau chiến thắng giòn giã, Bo Bo Tới cùng đồng đội lại thu chiến lợi phẩm của địch, tiếp tục gài bẫy mìn, bố phòng địch ngay tại sân bay dã chiến mà chúng lập nên. Trong lần thứ 3 đổ quân xuống đồi Tà Nỉa, địch đã cho rà mìn sân bay, nhưng không phát hiện được bẫy mìn Bo Bo Tới gài lại liền đáp xuống, kết quả 3 máy bay, 30 tên địch bị diệt.

Những trang sử hào hùng ấy không chỉ là niềm tự hào của người dân Khánh Sơn, mà còn là minh chứng sống động về lòng yêu nước, tinh thần bất khuất của con người Raglai nơi đại ngàn. Với những chiến công xuất sắc, năm 1976, ông Bo Bo Tới được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Hòa bình lập lại, người chiến sĩ năm xưa không dừng lại ở vinh quang quá khứ. Ông lại miệt mài cùng chính quyền địa phương vận động bà con xuống núi định canh định cư, xây dựng cuộc sống mới, góp phần làm thay đổi diện mạo quê hương Khánh Sơn hôm nay.

Trước những lời kể chân thực, giản dị nhưng đầy sống động về một thời hoa lửa của ông, chúng tôi xúc động rưng rưng. Được gặp, được nghe câu chuyện từ chính nhân chứng lịch sử như ông Bo Bo Tới là bài học quý giá để thế hệ trẻ hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình, của độc lập, và trách nhiệm của mình với quê hương, đất nước.

Kết thúc buổi gặp, chúng tôi vinh dự được trao gửi phần quà tri ân và chụp tấm hình lưu niệm cùng ông – người anh hùng tuổi ngoài 80 vẫn tràn đầy sức sống, nụ cười ấm áp như ngọn lửa giữ hồn cho núi rừng Khánh Sơn.

Trên đường trở về sau chuyến thăm, trong ánh chiều vàng nơi vùng cao, tiếng loa phát thanh vang lên câu hát:

“Gương Bo Bo Tới diệt giặc trên đỉnh núi…” như lời nhắc nhở về truyền thống hào hùng, như ngọn lửa truyền từ thế hệ cha anh sang lớp trẻ hôm nay – để mãi mãi rạng rỡ tên đất, tên người Khánh Sơn anh hùng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn