"Tuổi trẻ khoác áo lính, tuổi già giữ trọn nghĩa tình và niềm tự hào người cựu chiến binh"
Tôi là Ngô Xuân Hải, sinh năm 1969. Hôm nay, khi đã bước qua tuổi năm mươi, mái tóc điểm bạc và các con đều đã trưởng thành, tôi thường ngồi trước hiên nhà ở phường Ba Ngòi, lặng nhìn những con tàu ngoài cảng và nhớ về những năm tháng tuổi trẻ của mình.
Tôi sinh ra trong một gia đình lao động bình thường. Cha mẹ tôi sống bằng nghề biển nên từ nhỏ tôi đã quen với nắng gió, với mùi mặn của biển và tiếng sóng vỗ mỗi đêm. Những năm đất nước còn nhiều khó khăn, cuộc sống của gia đình chẳng dư dả gì, nhưng cha mẹ luôn dạy các con phải sống ngay thẳng và biết yêu quê hương, đất nước.
Năm tôi tròn hai mươi tuổi, khi phong trào thanh niên lên đường nhập ngũ diễn ra sôi nổi, tôi đã viết đơn tình nguyện tham gia quân đội. Ngày nhận giấy báo nhập ngũ, mẹ tôi khóc rất nhiều. Bà nắm tay tôi và nói:
"Con đã chọn con đường của người lính thì phải sống cho xứng đáng với màu xanh áo lính."
Lời dặn ấy trở thành hành trang theo tôi suốt những năm tháng quân ngũ.
Những ngày đầu vào đơn vị là khoảng thời gian không thể nào quên. Từ một chàng thanh niên quen cuộc sống tự do, tôi phải tập làm quen với kỷ luật quân đội. Những buổi hành quân dài, những giờ huấn luyện dưới nắng gắt khiến đôi vai ai cũng rát bỏng. Có những đêm gác giữa rừng, chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng gió thổi, lòng tôi nhớ nhà da diết.
Nhưng cũng chính trong môi trường ấy, tôi học được sự kiên cường và tình đồng đội.
Tôi còn nhớ một lần đơn vị tham gia giúp dân khắc phục hậu quả sau cơn bão lớn. Nhà cửa bị tốc mái, nhiều gia đình lâm vào cảnh khó khăn. Chúng tôi ngày đêm dựng lại nhà cho bà con, vận chuyển lương thực và chăm sóc người già, trẻ nhỏ.
Một cụ già nắm chặt tay tôi, xúc động nói:
"Các chú bộ đội đến, bà con chúng tôi như có thêm người thân."
Câu nói ấy khiến tôi hiểu rằng người lính không chỉ làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc mà còn là chỗ dựa của nhân dân trong lúc khó khăn.
Sau nhiều năm công tác, tôi hoàn thành nghĩa vụ và trở về quê hương Ba Ngòi. Những ngày đầu trở lại cuộc sống đời thường không hề dễ dàng. Tôi bắt đầu từ những công việc giản dị nhất, từ phụ hồ, bốc vác cho đến làm nghề biển cùng bà con.
Có thời điểm kinh tế gia đình gặp nhiều khó khăn, nhưng tôi chưa bao giờ cho phép mình nản chí. Tôi luôn nhớ những ngày gian khổ trong quân ngũ và tự nhủ:
"Nếu đã vượt qua được những thử thách ấy, thì không có khó khăn nào trong cuộc sống khiến mình gục ngã."
Nhờ chăm chỉ làm ăn, cuộc sống gia đình dần ổn định. Tôi lập gia đình, nuôi dạy các con trưởng thành, trở thành những công dân có ích cho xã hội.
Khi có điều kiện hơn, tôi tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh ở địa phương. Chúng tôi thường xuyên đến thăm hỏi hội viên khó khăn, tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa, giúp đỡ thanh niên lập nghiệp và giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ.
Điều khiến tôi hạnh phúc nhất là mỗi lần được kể cho các cháu thanh niên nghe về những năm tháng quân ngũ. Tôi không kể để nhận sự ngợi khen, mà chỉ mong các cháu hiểu rằng hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao thế hệ đi trước.
Bây giờ, cuộc sống của tôi bình dị lắm. Mỗi sáng, tôi dậy sớm tập thể dục, chăm sóc cây cối trước nhà, rồi gặp gỡ những người đồng đội cũ để ôn lại kỷ niệm xưa. Mỗi lần nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, lòng tôi vẫn dâng lên niềm xúc động như ngày đầu khoác lên mình bộ quân phục.
Tôi luôn tự hào vì đã có một thời tuổi trẻ được cống hiến cho Tổ quốc.
Người lính có thể già đi theo năm tháng, nhưng tình yêu đất nước, tình đồng đội và phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ sẽ mãi còn nguyên vẹn trong trái tim tôi.


