Tuổi trẻ kiên trung của người chiến sĩ mang bí danh "Bé Đi"
Ngô Tùng Chinh tham gia cách mạng từ năm 12 tuổi, trở thành chiến sĩ biệt động Thành đoàn năm 1967 và tham gia nhiều trận đánh, trong đó có trận đánh Ty Chiêu hồi năm 1968 gây tổn thất cho đối phương. Bị bắt năm 1969 khi mới 15 tuổi, ông vẫn kiên cường đấu tranh trong tù, cùng các bạn tù chống đàn áp cho đến khi nhà lao giải tán vào năm 1973.
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Tùng Chinh, với bí danh "Bé Đi", là một trong những gương mặt tiêu biểu của lực lượng biệt động Thành đoàn Sài Gòn trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Bí danh của ông mang ý nghĩa đặc biệt: "Bé" vì tuổi còn nhỏ, còn "Đi" là sẵn sàng đi đến bất cứ nơi đâu Tổ quốc cần, nơi tổ chức phân công và chấp nhận hy sinh vì thắng lợi của cuộc đấu tranh cách mạng.
Ngô Tùng Chinh tham gia hoạt động cách mạng từ khi mới 12 tuổi với nhiệm vụ giao liên nội thành. Từ rất sớm, ông đã chứng kiến những đau thương của chiến tranh và sự hy sinh của người thân. Năm 1967, sau khi người anh thứ ba hy sinh, cậu thiếu niên mang bí danh "Bé Đi" quyết định chuyển sang lực lượng biệt động Thành đoàn, trực tiếp cầm súng chiến đấu với mong muốn trả nợ nước, trả thù nhà và góp phần giành lại độc lập cho dân tộc.
Chỉ trong hai năm từ 1967 đến 1969, Ngô Tùng Chinh đã tham gia tiếp nhận và vận chuyển 20 đợt vũ khí, trực tiếp chiến đấu trong 8 trận và cùng đồng đội tham gia thêm 4 trận khác. Những trận đánh đó đã góp phần tiêu diệt hàng trăm tên địch và gây nhiều tổn thất cho đối phương.
Một trong những chiến công tiêu biểu của ông là trận đánh vào Ty Chiêu hồi tháng 11 năm 1968. Khi đó, Ngô Tùng Chinh mới tham gia lực lượng biệt động được khoảng một năm. Theo kế hoạch, một đồng đội cải trang thành nữ sinh đưa xe máy chứa chất nổ vào gần mục tiêu. Sau tiếng nổ đầu tiên, lực lượng địch hoảng loạn chạy ra cổng và tiếp tục trúng đòn tấn công thứ hai. Trận đánh diễn ra đúng như dự kiến, tiêu diệt 10 tên địch và làm bị thương 16 tên khác, gây chấn động chính quyền Sài Gòn thời điểm đó.
Năm 1969, khi mới 15 tuổi, Ngô Tùng Chinh bị bắt và giam tại Chí Hòa. Trước tòa án của chính quyền Sài Gòn, ông thể hiện khí phách kiên cường của một chiến sĩ cách mạng. Khi bị công tố viên gọi là một thiếu nhi nhưng hành xử như một cán bộ cộng sản, ông đã công khai khẳng định mình đang phấn đấu để trở thành đảng viên Đảng Cộng sản nhằm đủ sức chiến đấu chống lại Mỹ và chính quyền Sài Gòn. Sự đối đáp mạnh mẽ ấy đã khiến ông bị đàn áp ngay tại phiên tòa và làm bùng lên phong trào phản đối trong những người có mặt.
Sau khi bị tuyên án 10 năm khổ sai và 5 năm biệt xứ, Ngô Tùng Chinh được đưa đến Nhà lao thiếu nhi Đà Lạt do tuổi còn nhỏ. Tại đây, ông cùng các bạn tù tiếp tục đấu tranh chống đàn áp, chống chào cờ và đòi các quyền dân sinh, dân chủ. Trước những hình thức đàn áp ngày càng khốc liệt, các chiến sĩ trẻ đã lựa chọn hình thức đấu tranh quyết liệt là tự mổ bụng để phản đối. Theo ông, mục đích của hành động đó là gây áp lực buộc đối phương phải đáp ứng các yêu cầu chính đáng, nhưng những người tham gia đều sẵn sàng chấp nhận hy sinh nếu cần thiết vì độc lập và tự do của dân tộc.
Trong suốt hai năm đấu tranh trong tù, tinh thần bất khuất của những chiến sĩ tuổi thiếu niên đã làm chùn bước những hành động đàn áp. Đến tháng 6 năm 1973, nhà lao buộc phải giải tán.
Ngày nay, khi đã bước sang tuổi xế chiều, Ngô Tùng Chinh vẫn lưu giữ cẩn thận những kỷ vật gắn với tuổi trẻ chiến đấu của mình. Những hiện vật ấy không chỉ là ký ức riêng của ông mà còn là minh chứng cho tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của một thế hệ thanh niên đã sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.


