Cựu chiến binh

“Tuổi trẻ là ngọn lửa – nếu chỉ để sưởi ấm mình, nó sẽ tắt rất nhanh. Nhưng nếu dùng để thắp sáng cho người khác, nó sẽ rực rỡ mãi.”

“Tuổi trẻ là ngọn lửa – nếu chỉ để sưởi ấm mình, nó sẽ tắt rất nhanh. Nhưng nếu dùng để thắp sáng cho người khác, nó sẽ rực rỡ mãi.”

Phú Thọ10/11/2025Đinh Thị Thu Hiền (xã Hoàng Cương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời Hoa Lửa

Nhân vật chính: Nam – 19 tuổi, sinh viên năm nhất Đại học Bách Khoa năm 1968.

Những ngày đầu hè, Sài Gòn nóng như đổ lửa. Nam vừa nhận được giấy báo tòng quân. Giữa tiếng ve râm ran và mùi hoa phượng nồng nàn, cậu đứng trước cổng trường, nhìn hàng cây bằng lăng tím mà lòng trào lên một cảm xúc khó tả.

Nam không phải không sợ. Mới hôm qua thôi, cậu còn cười đùa cùng bạn bè trong quán cà phê nhỏ, mơ về những công trình tương lai, những cánh máy bay chở ước mơ đi xa. Vậy mà hôm nay, ước mơ ấy tạm gác lại để nhường chỗ cho một lý tưởng lớn hơn – bảo vệ đất nước.

Trước khi đi, Nam gặp Mai – cô bạn cùng lớp Văn khoa, người có đôi mắt trong như nước hồ mùa thu. Mai trao cho Nam một chiếc khăn tay thêu vội hai chữ “Bình an”. Cô nói khẽ:

“Nếu có thể, anh hãy trở về kể cho em nghe về những cánh đồng, nơi hoa vẫn nở giữa khói bom.”

Những ngày trên chiến trường Trị Thiên, Nam hiểu thế nào là “thời hoa lửa”. Là khi tuổi đôi mươi cháy lên giữa ranh giới sống – chết. Là khi nụ cười vẫn nở trên môi đồng đội dù đạn xé qua đầu. Là khi trong từng đêm hành quân, tiếng hát “Nối vòng tay lớn” vang lên át cả tiếng súng.

Một lần, trong cơn mưa bom, Nam cứu được một cậu lính trẻ mới mười tám tuổi. Cậu ấy nhìn Nam, run run hỏi:

“Anh ơi, nếu em chết, hoa ở quê em có nở không?”

Nam nắm chặt tay cậu, đáp:

“Hoa sẽ nở… vì tụi mình giữ cho đất còn xanh.”

Ba năm sau, chiến tranh kết thúc. Nam trở lại Sài Gòn, gầy đi, nhưng ánh mắt vẫn sáng. Mai vẫn đợi, vẫn giữ chiếc khăn thêu đã sờn màu thời gian. Hai người gặp lại nhau dưới tán phượng đỏ, giữa thành phố rộn ràng trong ngày hòa bình.

Nam nhìn những cánh hoa rơi, nói khẽ:

“Thời hoa lửa ấy… đã dạy anh biết rằng tuổi trẻ không chỉ để mơ, mà còn để sống hết mình cho điều mình tin là đúng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Tuổi trẻ là ngọn lửa – nếu chỉ để sưởi ấm mình, nó sẽ tắt rất nhanh. Nhưng nếu dùng để thắp sáng cho người khác, nó sẽ rực rỡ mãi.” | Câu chuyện thời hoa lửa