.Tuổi trẻ, lòng tôi
Nhìn lại quãng thời gian sôi nổi nhất của tuổi trẻ, lòng tôi – một người con của thôn Hiền Lương sinh ngày 27/10/1957 – không khỏi bồi hồi xúc động. Năm 1977, khi vừa tròn 20 tuổi, tôi đã tạm biệt gia đình để lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm đất nước ta tuy đã lặng tiếng bom chống Mỹ nhưng lại phải đối mặt với những thử thách mới đầy cam go ở biên giới, đòi hỏi sức trẻ và tinh thần sẵn sàng hy sinh của cả một thế hệ. Khoảng thời gian từ năm 1977 đến 1982 là năm năm tôi rèn luyện bản lĩnh giữa lằn ranh sinh tử và những khắc nghiệt của chiến trường biên viễn. Tôi vẫn nhớ như in những đêm hành quân băng rừng, lội suối, những cơn sốt rét rừng hành hạ và cả những phút giây đối mặt với hiểm nguy để giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Trong gian khổ, tình đồng chí là sợi dây gắn kết bền chặt nhất; chúng tôi đã chia nhau từng bát cơm vắt, từng ngụm nước suối và truyền cho nhau niềm tin sắt đá để hoàn thành nghĩa vụ quốc tế cao cả. Năm năm quân ngũ không chỉ là những trận đánh, mà là một trường học lớn đã nhào nặn nên một Đỗ Ngọc Châu kiên trung, bất khuất. Dù thời gian có trôi đi, nhưng những kỷ niệm thời "vào sinh ra tử" ấy vẫn luôn là niềm tự hào vô giá, là ngọn lửa cháy rực trong tim giúp tôi vững vàng hơn trong cuộc sống hôm nay.



