TUỔI TRẺ NGƯỜI LÍNH TRÊN BẦU TRỜI TỔ QUỐC
Phạm Đức Trung (1994–2016) là học viên phi công quân sự thuộc Trung đoàn Không quân 910, Trường Sĩ quan Không quân, Quân chủng Phòng không – Không quân. Anh hy sinh ngày 26 tháng 8 năm 2016 trong khi thực hiện nhiệm vụ bay huấn luyện tại Phú Yên. Sau khi hy sinh, anh được truy phong quân hàm Thiếu úy, được công nhận tốt nghiệp và được Chủ tịch nước truy tặng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng Nhất vì đã hy sinh trong khi thực hiện nhiệm vụ.
Có những câu chuyện lịch sử không nằm trong những cuộc chiến tranh lớn hay những chiến dịch được ghi dấu bằng những mốc thời gian nổi tiếng. Có những câu chuyện xảy ra trong thời bình, giữa những ngày đất nước đang xây dựng và phát triển. Đó là câu chuyện của những người lính vẫn ngày ngày thực hiện nhiệm vụ, huấn luyện, rèn luyện và chuẩn bị cho những yêu cầu bảo vệ Tổ quốc trong điều kiện mới.
Phạm Đức Trung là một trong những người lính trẻ như thế.
Anh sinh năm 1994, quê tại xã Văn Phú, huyện Nho Quan, tỉnh Ninh Bình. Khi còn rất trẻ, Phạm Đức Trung lựa chọn con đường trở thành phi công quân sự. Đó là một con đường đòi hỏi quá trình học tập, rèn luyện và huấn luyện nghiêm túc trong môi trường quân đội.
Đối với một học viên phi công, mỗi giờ bay không đơn thuần là một giờ học. Đó là quá trình tích lũy kinh nghiệm, làm chủ kiến thức hàng không, rèn luyện khả năng xử lý tình huống và hình thành bản lĩnh của người sĩ quan không quân tương lai.
Phạm Đức Trung nhập ngũ tháng 9 năm 2012 và theo học chương trình đào tạo phi công quân sự tại Trường Sĩ quan Không quân. Trong quá trình huấn luyện, anh từng điều khiển hai loại máy bay IAK-52 và L-39, với tổng thời gian bay tích lũy hơn 184 giờ.
Những con số ấy cho thấy phía sau hình ảnh một người lính trẻ là cả một quá trình học tập và rèn luyện lâu dài.
Bầu trời đối với người phi công vừa là môi trường làm việc, vừa là nơi đòi hỏi sự chính xác rất cao. Mỗi chuyến bay đều được thực hiện theo kế hoạch, quy trình và yêu cầu nghiêm ngặt về an toàn. Người học viên phải từng bước hoàn thiện kỹ năng để có thể đảm nhiệm những nhiệm vụ phức tạp hơn trong tương lai.
Phạm Đức Trung cũng đang ở giai đoạn như vậy.
Năm 2016, anh bước vào những tháng cuối của quá trình đào tạo. Những ngày tháng học tập, huấn luyện và tích lũy giờ bay đưa anh đến gần hơn với mục tiêu trở thành một phi công quân sự chính thức.
Nhưng ngày 26 tháng 8 năm 2016 đã trở thành một dấu mốc không thể quên.
Sáng hôm ấy, Phạm Đức Trung điều khiển máy bay L-39 mang số hiệu 8705 của Trung đoàn Không quân 910 thực hiện bài bay huấn luyện. Máy bay cất cánh từ sân bay Tuy Hòa lúc 8 giờ 45 phút. Khoảng năm phút sau khi cất cánh, máy bay gặp sự cố kỹ thuật và bị tai nạn tại khu vực Phước Lộc, xã Hòa Thành, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên.
Trong tình huống khẩn cấp, Phạm Đức Trung đã cố gắng điều khiển máy bay theo hướng hạn chế nguy cơ đối với khu vực dân cư và các công trình trên mặt đất. Các nguồn tin thời điểm đó cho biết anh đã cố gắng đưa máy bay tránh Quốc lộ 1 và đường điện trung thế trước khi hy sinh.
Anh hy sinh khi mới 22 tuổi.
Hai mươi hai tuổi là độ tuổi mà nhiều người trẻ đang bắt đầu những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Một người có thể đang nghĩ về gia đình, về công việc, về những dự định phía trước. Với Phạm Đức Trung, những dự định ấy gắn với bầu trời và con đường trở thành người sĩ quan không quân.
Nhưng cuộc đời anh đã dừng lại trong khi đang thực hiện nhiệm vụ.
Sự hy sinh ấy không xảy ra trong một cuộc chiến tranh. Đất nước khi ấy đang sống trong hòa bình. Nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc chưa bao giờ chỉ tồn tại trong thời chiến. Quân đội vẫn phải duy trì huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu, làm chủ trang bị và không ngừng xây dựng lực lượng để đáp ứng yêu cầu bảo vệ đất nước trong mọi hoàn cảnh.
Đối với những người lính không quân, quá trình huấn luyện chính là một phần quan trọng của nhiệm vụ ấy.
Bởi vậy, câu chuyện về Phạm Đức Trung cũng là câu chuyện về những người lính trẻ của thời bình – những người lựa chọn một môi trường đặc biệt, chấp nhận kỷ luật nghiêm khắc và những yêu cầu cao trong công việc để chuẩn bị cho trách nhiệm bảo vệ bầu trời Tổ quốc.
Sau sự hy sinh của anh, Bộ Quốc phòng quyết định truy phong quân hàm từ Thượng sĩ lên Thiếu úy. Trường Sĩ quan Không quân cũng công nhận tốt nghiệp cho Phạm Đức Trung.
Đó là một sự ghi nhận đặc biệt đối với một học viên đã hoàn thành quá trình đào tạo nhưng không còn cơ hội nhận tấm bằng trong ngày tốt nghiệp.
Ngày 26 tháng 8 năm 2016, anh vẫn còn là một học viên đang thực hiện nhiệm vụ bay.
Sau ngày ấy, tên tuổi Phạm Đức Trung được nhắc đến với tư cách một người lính đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ. Chủ tịch nước truy tặng anh Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng Nhất vì đã anh dũng hy sinh trong thực hiện nhiệm vụ bay huấn luyện, góp phần vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Phần thưởng ấy không thể bù đắp sự mất mát của một gia đình.
Nhưng nó là sự ghi nhận của Nhà nước đối với một người lính trẻ đã dành những năm tháng thanh xuân của mình cho quân đội.
Câu chuyện của Phạm Đức Trung cũng gợi nhớ đến những người đang ngày ngày thực hiện nhiệm vụ trên bầu trời. Đằng sau mỗi chuyến bay là một quá trình đào tạo nghiêm túc, là công sức của người thầy, sự động viên của đồng đội và sự chờ đợi của gia đình.
Người phi công không chỉ học cách điều khiển máy bay. Họ còn học cách chịu trách nhiệm với nhiệm vụ, với đồng đội và với những người đang sống dưới bầu trời mà mình bảo vệ.
Phạm Đức Trung đã không có cơ hội tiếp tục con đường ấy.
Nhưng những năm tháng học tập và huấn luyện của anh không trở nên vô nghĩa. Anh đã để lại một câu chuyện về tuổi trẻ lựa chọn phục vụ Tổ quốc và về trách nhiệm của người lính trong thời bình.
Từ một chàng trai quê Ninh Bình, Phạm Đức Trung bước vào quân đội với ước mơ trở thành phi công. Bốn năm học tập, rèn luyện và huấn luyện đưa anh đến gần mục tiêu ấy. Chỉ còn một chặng đường ngắn nữa, anh có thể chính thức trở thành sĩ quan không quân.
Nhưng lịch sử của một con người đôi khi không được đo bằng độ dài của cuộc đời.
Có những người sống rất lâu và để lại nhiều dấu ấn.
Cũng có những người chỉ có một tuổi trẻ ngắn ngủi, nhưng cách họ thực hiện nhiệm vụ trong những thời khắc quan trọng khiến tên tuổi được nhớ đến lâu dài.
Phạm Đức Trung thuộc về những người như vậy.
Hai mươi hai tuổi, anh đã gửi lại tuổi trẻ của mình trên bầu trời quê hương trong một chuyến bay huấn luyện. Anh không có cơ hội nhìn thấy những năm tháng sau này, không có cơ hội tiếp tục nghề nghiệp mà mình đã lựa chọn và cũng không có cơ hội trở về với gia đình sau chuyến bay hôm ấy.
Nhưng câu chuyện về anh vẫn còn đó.
Đó là câu chuyện về một người lính trẻ trong thời bình, về những người đang âm thầm thực hiện nhiệm vụ phía sau cuộc sống bình yên của hàng triệu người dân.
Ngày hôm nay, khi những chiếc máy bay quân sự tiếp tục cất cánh trên bầu trời Việt Nam, phía sau mỗi chuyến bay là sự chuẩn bị nghiêm túc của cả một lực lượng. Những người lính không quân tiếp tục học tập, huấn luyện và làm nhiệm vụ. Và trong ký ức của đơn vị, những người đã hy sinh trong quá trình ấy vẫn là một phần của truyền thống.
Phạm Đức Trung ra đi khi mới 22 tuổi, ở thời điểm đáng lẽ tuổi trẻ còn mở ra rất nhiều con đường phía trước. Anh không hy sinh giữa một chiến trường, nhưng đã hy sinh trong khi thực hiện nhiệm vụ của người lính thời bình. Câu chuyện ấy nhắc chúng ta rằng phía sau cuộc sống bình yên luôn có những con người đang âm thầm rèn luyện, cống hiến và sẵn sàng nhận phần khó khăn về mình. Phạm Đức Trung đã để lại tuổi xuân trên bầu trời, nhưng tên tuổi của người phi công trẻ ấy vẫn còn trong ký ức của đồng đội, gia đình và những trang lịch sử về những người lính đã cống hiến cho Tổ quốc trong thời bình.



