Tuổi trẻ oanh liệt của anh hùng LLVT Lô Văn Tính
Tôi là Lô Văn Tính, người con của xã Xuân Hoà, tỉnh Lào Cai. Giờ đây tuổi đã cao, tóc bạc gần hết, nhưng mỗi lần nhớ lại những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp từ năm 1945 đến năm 1954, lòng tôi vẫn bồi hồi như còn nghe tiếng bước chân hành quân giữa núi rừng năm ấy. Đó là những năm tháng gian khổ nhất đời tôi, nhưng cũng là quãng đời đáng tự hào nhất. Ngày tôi theo cách mạng Năm 1945, tôi còn là một thanh niên người dân tộc sống ở vùng núi Xuân Hoà. Cuộc sống ngày ấy nghèo lắm. Người dân quanh năm làm nương, ăn ngô ăn sắn, cái chữ còn hiếm. Khi nghe tin Cách mạng Tháng Tám thành công, bà con trong bản vui mừng vô cùng. Lần đầu tiên tôi nghe cán bộ nói về độc lập, tự do, về việc dân mình được làm chủ đất nước. Nhưng niềm vui chưa lâu thì thực dân Pháp quay lại xâm lược. Tôi còn nhớ hôm cán bộ về bản vận động thanh niên tham gia kháng chiến. Nhìn cảnh dân mình khổ cực, tôi chỉ nghĩ đơn giản: “Nếu mình không đứng lên đánh giặc thì quê hương sẽ còn mãi đau thương.” Thế là tôi xin gia đình lên đường. Mẹ tôi khóc rất nhiều. Còn cha tôi đặt tay lên vai tôi rồi nói: “Làm trai phải biết giữ bản, giữ nước.” Câu nói ấy tôi nhớ suốt cả đời. Những ngày đầu cầm súng Những năm đầu kháng chiến thiếu thốn vô cùng. Chúng tôi khi ấy súng đạn không nhiều. Có người còn dùng súng cũ, thậm chí giáo mác để chiến đấu. Quần áo vá chằng vá đụp, cơm ăn chủ yếu là rau rừng với ngô. Nhưng tinh thần anh em thì rất cao. Ban ngày chúng tôi bám rừng theo dõi địch. Ban đêm lại hành quân, vận chuyển lương thực và bảo vệ cán bộ. Có những đêm trời rét buốt, anh em quây quần bên bếp lửa giữa rừng sâu, kể chuyện quê hương cho nhau nghe để vơi nỗi nhớ nhà. Tôi nhớ nhất tiếng đàn môi của một đồng chí người Mông trong đơn vị. Giữa núi rừng chiến khu, tiếng đàn ấy nghe buồn mà tha thiết lạ thường. Những trận đánh không quên Từ năm 1947 trở đi, chiến sự ngày càng ác liệt. Đơn vị tôi nhiều lần phục kích địch trên các tuyến đường vùng núi phía Bắc. Chúng tôi tận dụng địa hình rừng núi để đánh rồi nhanh chóng rút lui. Có trận đánh kéo dài suốt từ sáng đến tối. Đạn bay trên đầu, đất đá tung lên mù mịt. Lúc ấy tôi còn trẻ, chỉ biết lao lên theo tiếng hô xung phong của đồng đội. Nhưng chiến tranh đâu chỉ có chiến thắng. Nhiều đồng chí đã ngã xuống ngay bên cạnh tôi. Tôi nhớ mãi anh Lương — người bạn thân cùng đơn vị. Trong một trận càn của địch, anh đã hi sinh để cứu đồng đội bị thương. Trước lúc nhắm mắt, anh nắm tay tôi nói: “Tính à… nếu còn sống, nhớ về thăm mẹ tao…” Đến giờ tôi vẫn không quên lời dặn ấy. Những năm tháng gian khổ Có thời gian đơn vị tôi phải sống nhiều tháng trong rừng sâu. Cái đói, cái rét, bệnh tật luôn bủa vây. Có hôm cả ngày chỉ ăn vài củ sắn luộc chia nhau. Nhưng điều khiến chúng tôi vượt qua tất cả chính là niềm tin vào ngày chiến thắng. Anh em thường động viên nhau: “Khổ mấy cũng phải đánh đến cùng để con cháu sau này được sống yên bình.” Câu nói ấy giúp chúng tôi đứng vững qua bao gian khổ. Chiến dịch Điện Biên Phủ Năm 1954, khi chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu, cả đơn vị ai cũng mang quyết tâm rất lớn. Tôi tham gia vận chuyển lương thực và phục vụ chiến đấu. Những con đường kéo pháo gian nan đến giờ tôi vẫn còn nhớ. Dốc núi dựng đứng, bùn đất ngập chân, nhưng không ai lùi bước. Ban ngày máy bay địch đánh phá dữ dội, ban đêm chúng tôi lại tiếp tục vận chuyển đạn gạo ra mặt trận. Có những người ngã xuống ngay trên đường kéo pháo. Nhưng tất cả đều tin: “Trận này nhất định phải thắng.” Và rồi ngày 7 tháng 5 năm 1954, khi nghe tin quân ta chiến thắng Điện Biên Phủ, cả đơn vị ôm chầm lấy nhau mà khóc. Tôi lúc ấy chỉ nghĩ đến những đồng đội đã không còn sống để nhìn thấy ngày ấy. Ngày trở về quê hương Sau chiến thắng, tôi trở về Xuân Hoà. Con đường đất năm nào vẫn còn đó, nhưng lòng người vui hơn bao giờ hết vì đất nước đã giành được độc lập. Ngày gặp lại mẹ, tôi thấy tóc bà bạc đi nhiều. Bà ôm tôi khóc mãi không thôi. Còn tôi đứng lặng giữa sân nhà, lòng vừa vui vừa nghẹn. Tôi đã trở về… nhưng nhiều đồng đội của tôi thì mãi mãi nằm lại nơi núi rừng chiến khu. Điều tôi muốn nhắn gửi Bây giờ tuổi đã cao, mỗi lần kể chuyện chiến tranh cho con cháu nghe, tôi luôn nói: “Độc lập hôm nay được đổi bằng máu và tuổi trẻ của biết bao người.” Thế hệ chúng tôi ngày ấy ra đi không nghĩ mình là anh hùng. Chúng tôi chỉ có một niềm tin giản dị: “Đánh giặc để quê hương được bình yên.” Một thời hoa lửa đã qua, nhưng ký ức về những năm tháng kháng chiến chống Pháp sẽ mãi còn trong trái tim người lính già như tôi.



