Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

TUỔI TRẺ TRÊN CHIẾN TRƯỜNG

Trần Văn Khoa là thương binh hạng 3/4, một vai bị thương và một chân đi lại còn khó khăn, nhưng ký ức về những năm tháng kháng chiến vẫn sống động như mới hôm qua.

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
TUỔI TRẺ TRÊN CHIẾN TRƯỜNG

Tôi là Trần Văn Khoa, sinh năm 1923, quê xã Thanh Xuân, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Năm nay tôi đã 103 tuổi, thân thể nhiều dấu vết chiến tranh – tôi là thương binh hạng 3/4, một vai bị thương và một chân đi lại còn khó khăn, nhưng ký ức về những năm tháng kháng chiến vẫn sống động như mới hôm qua.

Năm 1939, khi vừa 16 tuổi, tôi gia nhập Phong trào kháng chiến địa phương để chống lại thực dân Pháp và bảo vệ quê hương. Ngày rời làng đi tham gia phong trào, cha mẹ chỉ biết trao tôi chiếc gùi nhỏ đựng đồ dùng, giấu nước mắt, dặn:
"Đi thì đi, nhớ giữ mình và đồng đội."

Ban đầu, tôi phục vụ trong tuyến trinh sát và vận chuyển lương thựchuyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định, đi qua những con đường làng, gò đồi đầy lính Pháp tuần tra. Chúng tôi phải sống kín đáo trong rừng, chỉ mang cơm độn khoai, nước uống suối, đối mặt với cạm bẫy, phục kích và súng đạn.

Trong quá trình tham gia kháng chiến, tôi quen nhiều đồng đội từ các tỉnh khác nhau:

  • Nguyễn Văn Toàn, sinh năm 1921, quê xã Hòa Phú, huyện Phú Giáo, tỉnh Bình Dương, người đồng hành cùng tôi trong nhiều trận phục kích tại miền Nam.

  • Lê Thị Mai, sinh năm 1924, quê xã Phú Hòa, huyện Tam Dương, tỉnh Vĩnh Phúc, một y tá tham gia cứu thương, dìu dắt tôi qua những trận pháo kích của Pháp.

  • Năm 1943, trong một trận phục kích tại đồi Quan Hóa, tỉnh Thanh Hóa, tôi bị một mảnh đạn xuyên vai, trở thành thương binh hạng 3/4, may mắn được cứu sống, còn nhiều đồng đội đã hy sinh.

    Dù thương tích, tôi vẫn tiếp tục tham gia các hoạt động tuyên truyền, vận chuyển lương thực, cứu thương ở các tỉnh miền Bắc và Trung: Hòa Bình, Thừa Thiên Huế, Quảng Bình, góp sức vào các phong trào đấu tranh chống thực dân Pháp và bọn tay sai phong kiến.

    Ngày Cách mạng Tháng Tám 1945, tôi may mắn sống sót, chứng kiến dân tộc giành được độc lập, tuy thân thể còn đau nhức, nhưng niềm vui hòa bình là phần thưởng xứng đáng cho bao năm tháng tuổi trẻ hy sinh.

    Sau khi đất nước độc lập, tôi trở về quê Nghệ An, làm nông, nuôi con, kể lại câu chuyện này cho các thế hệ sau, nhắc rằng:
    Hòa bình hôm nay được đổi bằng tuổi trẻ, máu và thân thể của biết bao người lính từ mọi miền đất nước, cả trước 1945.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn