Cựu Thanh niên xung phong

TUỔI TRẺ TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG LỬA ĐẠN

Thanh niên xung phong lúc ấy phần lớn còn rất trẻ. Có người mới mười tám, đôi mươi, rời quê hương, rời gia đình để lên đường làm nhiệm vụ. Hành trang mang theo không nhiều, chỉ có vài bộ quần áo, chiếc võng và tinh thần sẵn sàng chịu gian khổ. Với họ, nhiệm vụ rất rõ ràng: đảm bảo cho con đường luôn thông suốt. Công việc hằng ngày của thanh niên xung phong chủ yếu là mở đường, vá đường, lấp hố bom, dẫn xe và gùi hàng. Ban ngày máy bay địch hoạt động nhiều, nên phần lớn công việc được tiến hành v

Thanh Hóa01/02/2026Lê Duy Đạt4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, trên các tuyến đường rừng núi có một lực lượng âm thầm làm việc ngày đêm, đó là thanh niên xung phong. Họ không trực tiếp cầm súng ra trận, nhưng lại có mặt ở những nơi bom đạn đánh phá ác liệt nhất, nơi con đường vừa mở ra đã có thể bị xóa đi bất cứ lúc nào.

Thanh niên xung phong lúc ấy phần lớn còn rất trẻ. Có người mới mười tám, đôi mươi, rời quê hương, rời gia đình để lên đường làm nhiệm vụ. Hành trang mang theo không nhiều, chỉ có vài bộ quần áo, chiếc võng và tinh thần sẵn sàng chịu gian khổ. Với họ, nhiệm vụ rất rõ ràng: đảm bảo cho con đường luôn thông suốt.

Công việc hằng ngày của thanh niên xung phong chủ yếu là mở đường, vá đường, lấp hố bom, dẫn xe và gùi hàng. Ban ngày máy bay địch hoạt động nhiều, nên phần lớn công việc được tiến hành vào ban đêm. Trong bóng tối của rừng sâu, họ làm việc bằng kinh nghiệm và sự quen tay. Cuốc xẻng đưa lên hạ xuống đều đặn, từng gánh đất, gánh đá được chuyển đi để kịp thông đường.

Khi máy bay xuất hiện, tất cả nhanh chóng trú vào hầm hoặc hang đá. Ngồi trong hầm tối, không ai nói nhiều, chỉ lặng lẽ chờ cho tiếng bom dứt hẳn. Bom vừa ngớt, họ lại chui lên, kiểm tra con đường, rồi tiếp tục công việc còn dang dở. Với thanh niên xung phong, mỗi phút chậm trễ đều có thể ảnh hưởng đến nhiệm vụ phía sau, nên không ai dám nghỉ lâu.

Cuộc sống sinh hoạt rất thiếu thốn. Bữa ăn thường là cơm độn, rau rừng, muối vừng, nước uống lấy từ khe suối. Ngủ thì ngủ hầm, ngủ lán tạm, có khi chỉ mắc võng giữa rừng. Dù vậy, tinh thần của thanh niên xung phong vẫn luôn lạc quan. Trong giờ nghỉ hiếm hoi, họ kể cho nhau nghe chuyện quê nhà, động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Giữa gian khổ, tình đồng đội, tình đồng chí trở nên rất gắn bó. Người khỏe giúp người yếu, người biết việc chỉ cho người chưa quen. Khi có người ốm hay bị thương nhẹ, cả tổ cùng nhau chăm sóc. Không ai coi đó là trách nhiệm riêng của ai, mà là việc chung của tập thể.

Tuổi trẻ của thanh niên xung phong trong chiến tranh không có nhiều mơ ước riêng. Họ không dám nghĩ xa, chỉ mong mỗi ngày trôi qua đường được thông, xe được qua, đồng đội còn đủ mặt. Chính sự giản dị ấy đã tạo nên sức mạnh bền bỉ, giúp họ vượt qua những năm tháng khó khăn nhất.

Ngày nay, khi nhắc lại vai trò của thanh niên xung phong trong chiến tranh, người ta không chỉ nhớ đến những con đường đã được mở, mà còn nhớ đến một thế hệ trẻ đã sống và cống hiến thầm lặng. Họ đã để lại tuổi thanh xuân trên những tuyến đường bom đạn, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn