Tuổi trẻ trong lửa đạn Mèo Vạc
Tuổi trẻ trong lửa đạn Mèo Vạc
Ông Đào Xuân Quảng, sinh năm 1956, quê tại Đông Động, Đông Hưng, Thái Bình. Thuở thiếu thời của ông vốn bình dị như bao đứa trẻ miền quê Bắc Bộ khác, cho đến khi biến động chiến tranh đẩy cuộc đời ông sang một hướng hoàn toàn khác. Lên vùng cao từ năm 1969 Năm 1969, khi mới 13 tuổi, ông theo gia đình lên sinh sống tại thôn Nậm Tặc, xã Minh Quang, huyện Lâm Bình, tỉnh Tuyên Quang. Cuộc sống nơi núi rừng heo hút vừa khắc nghiệt vừa ấm áp tình người, đã rèn cho ông sự cứng cỏi và tinh thần chịu đựng bền bỉ của người con trai vùng cao. Đến ngày mùng 3 tháng 8 năm 1978, khi đất nước đứng trước nguy cơ xâm lược, ông Quảng lên đường nhập ngũ, hành quân tới Mèo Vạc, Hà Giang – một trong những điểm nóng nhất lúc bấy giờ. Ông được lựa chọn đi học binh chủng trinh sát, một lực lượng tinh nhuệ, đòi hỏi lòng dũng cảm, sức chịu đựng và sự mưu trí cao. Sau khóa huấn luyện, ông trở lại chiến trường Mèo Vạc, tham gia nhiều trận đánh ác liệt nơi biên giới. Người lính trinh sát đơn độc Trong một nhiệm vụ, ông được phân công phụ trách đoạn làng chỉ có một mình đơn vị ông đi qua. Vùng Thượng Phùng, Mèo Vạc lúc đó là nơi giao chiến dữ dội, hiểm nguy rình rập từng phút. Ngày 22 tháng 2 năm 1979, trong khi đang làm nhiệm vụ trinh sát và chiến đấu, ông bị địch bắt. Tình huống xảy ra nhanh chóng, bất ngờ, trong bối cảnh lực lượng mỏng và đối phương đông hơn nhiều. Bị bắt và tra tấn Sau khi bị bắt, ông phải trải qua những hình thức tra tấn tàn khốc. Dù vậy, như bao người lính trinh sát kiên trung, ông vẫn giữ vững tinh thần và ý chí, bảo vệ thông tin của đơn vị và đồng đội. Trong suốt quá trình chiến đấu, ông trực thuộc sự chỉ huy của: Đoàn Ngọc Lan Vũ Cát Tường Phạm Minh Trí Họ là những người đã dẫn dắt ông và đơn vị trong những ngày tháng khốc liệt nhất nơi biên giới phía Bắc. Câu chuyện của ông Đào Xuân Quảng là hình ảnh thu nhỏ của hàng ngàn người lính nơi biên giới: bình dị mà kiên cường, âm thầm mà bất khuất. Những năm tháng ông sống, chiến đấu, chịu đựng, là một phần lịch sử đau thương nhưng đầy tự hào của dân tộc.


