Bài viết

TUỔI TRẺ VIẾT NÊN MÙA XUÂN ĐẤT NƯỚC

Trần Tấn Khanh

22/08/2026xã Hà Đông (Xã Hà Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân luôn là mùa của sự sống, của những khởi đầu và những ước mơ.

Nhưng có một mùa xuân được viết nên không chỉ bằng những chồi non, lộc biếc, mà bằng tuổi trẻ, bằng mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của biết bao thế hệ.

Đó là mùa xuân của đất nước.

Ngày ấy, đất nước còn chiến tranh.

Ở một miền quê nhỏ, có một chàng trai tên Hải. Anh vừa tròn hai mươi tuổi, cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời.

Hải cũng có những ước mơ như bao người trẻ khác.

Anh muốn học thêm một nghề.

Muốn giúp mẹ sửa lại căn nhà.

Muốn có một gia đình nhỏ.

Muốn được nhìn thấy quê hương ngày càng đổi mới.

Nhưng rồi một ngày, tiếng gọi của Tổ quốc vang lên.

Hải cùng những người bạn trong làng lên đường.

Sáng hôm ấy, mẹ dậy từ rất sớm.

Bà chuẩn bị cho con một túi hành lý nhỏ, vài bộ quần áo và một chiếc khăn tay.

Trước khi con đi, mẹ chỉ nói:

“Đi mạnh khỏe nhé con. Đất nước yên bình thì trở về.”

Hải ôm mẹ.

“Con nhất định sẽ về.”

Rồi anh bước đi.

Phía sau là mẹ.

Phía trước là một con đường chưa biết sẽ dẫn mình đến đâu.

Những ngày tháng nơi chiến trường không giống những gì tuổi trẻ từng hình dung.

Có những ngày mưa rừng kéo dài.

Có những đêm hành quân trong bóng tối.

Có những lúc mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống và ngủ một giấc thật dài.

Nhưng không ai bỏ cuộc.

Bởi bên cạnh họ là đồng đội.

Bởi phía sau họ là quê hương.

Và bởi trong trái tim mỗi người đều có một niềm tin:

Rồi sẽ có ngày đất nước hòa bình.

Những đêm nghỉ hiếm hoi, họ thường kể cho nhau nghe về tương lai.

Người muốn về làm ruộng.

Người muốn cưới vợ.

Người muốn xây nhà cho mẹ.

Hải thường cười:

“Tôi chỉ mong được về quê ăn một bữa cơm mẹ nấu.”

Đó là ước mơ nhỏ bé.

Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, một bữa cơm gia đình bình yên đôi khi cũng trở thành điều xa xỉ.

Một ngày nọ, đơn vị nhận nhiệm vụ.

Hải cùng đồng đội lên đường.

Trước khi đi, người bạn thân vỗ vai anh:

“Sau này hòa bình, chúng mình cùng về nhé!”

Hải cười:

“Nhất định.”

Nhưng chiến tranh không cho tất cả những lời hẹn một cơ hội.

Hải đã hy sinh.

Anh nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ.

Những ước mơ chưa kịp thực hiện.

Lời hứa với mẹ chưa kịp hoàn thành.

Bữa cơm quê nhà mãi mãi trở thành một điều anh không thể trở về để thưởng thức.

Ngày nhận tin, mẹ anh đứng rất lâu bên hiên nhà.

Bà không khóc.

Chỉ lặng lẽ lấy chiếc khăn tay ngày tiễn con ra, đặt lên bàn.

Bà nói rất khẽ:

“Con tôi không về nữa rồi…”

Nhưng Hải không phải là người duy nhất.

Có biết bao chàng trai, cô gái đã lên đường trong những năm tháng ấy.

Có người trở về.

Có người mang thương tật suốt đời.

Có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Họ đã gửi lại tuổi trẻ của mình.

Để đổi lấy một điều lớn lao hơn:

Đất nước được hòa bình.

Ngày chiến tranh kết thúc.

Những người còn sống trở về.

Họ bắt đầu lại cuộc đời từ những gì còn lại.

Có người trở thành người nông dân.

Có người tiếp tục công tác.

Có người xây dựng gia đình.

Những người từng đi qua chiến tranh lại bắt tay vào một cuộc chiến khác – cuộc chiến xây dựng quê hương.

Họ khai hoang những mảnh đất.

Mở những con đường.

Dựng lại trường học.

Gây dựng cuộc sống.

Họ hiểu rằng:

Giữ được đất nước là một nhiệm vụ. Xây dựng được đất nước mạnh giàu cũng là một nhiệm vụ.

Nhiều năm sau.

Một buổi sáng đầu xuân, một nhóm đoàn viên trẻ đến thăm nghĩa trang liệt sĩ.

Những gương mặt trẻ, những chiếc áo xanh, những bó hoa tươi được đặt trước từng phần mộ.

Một bạn trẻ đứng trước phần mộ của Hải.

Nhìn bức ảnh trên bia đá, bạn nói:

“Anh cũng từng bằng tuổi chúng cháu…”

Người phụ trách gật đầu.

“Đúng. Anh ấy đã từng có một tuổi trẻ, có ước mơ, có gia đình và những người mình yêu thương.”

Bạn trẻ im lặng.

Rồi đặt bó hoa xuống.

Trong khoảnh khắc ấy, có lẽ bạn đã hiểu rằng tuổi trẻ không chỉ là những ngày tháng đẹp đẽ của riêng mỗi người.

Tuổi trẻ còn là trách nhiệm với quê hương.

Chiều hôm đó, khi trở về, những đoàn viên trẻ đi qua một cánh đồng đang vào mùa gieo hạt.

Những mầm lúa non xanh biếc nhô lên khỏi mặt đất.

Một bạn trẻ nói:

“Nhìn kìa, mùa xuân đến rồi.”

Người cán bộ đi cùng mỉm cười:

“Ừ. Nhưng cháu có biết mùa xuân hôm nay được viết nên từ đâu không?”

Bạn trẻ lắc đầu.

Ông chỉ về phía nghĩa trang phía xa:

“Được viết nên từ những tuổi trẻ đã sống và hy sinh cho đất nước.”

Mọi người lặng đi.

Gió xuân thổi nhẹ.

Những lá cờ đỏ bay trên nền trời xanh.

Và trong khoảnh khắc ấy, họ hiểu rằng mỗi mùa xuân của đất nước đều mang theo dấu chân của những thế hệ đi trước.

Ngày hôm nay, chúng ta không còn phải cầm súng ra chiến trường.

Nhưng đất nước vẫn cần tuổi trẻ.

Cần những người trẻ học tập.

Cần những người trẻ sáng tạo.

Cần những người trẻ dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm.

Cần những bàn tay góp sức xây dựng quê hương.

Nếu thế hệ trước đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ hôm nay hãy dùng tuổi trẻ để làm cho Tổ quốc ngày càng giàu đẹp.

Bởi yêu nước không chỉ là nhớ về những người đã hy sinh.

Yêu nước còn là biết mình phải làm gì cho quê hương hôm nay.

Mùa xuân lại về.

Trên những cánh đồng, lúa non xanh mướt.

Trên những con đường, tiếng cười trẻ nhỏ vang lên.

Những ngôi trường đầy ắp tiếng học trò.

Những công trình mới mọc lên.

Đất nước đang bước vào một mùa xuân mới – mùa xuân của hòa bình, đổi mới và khát vọng.

Nhưng giữa mùa xuân ấy, xin đừng quên những người đã từng đi qua mùa đông của chiến tranh.

Xin đừng quên những tuổi hai mươi đã nằm lại.

Xin đừng quên những người mẹ đã tiễn con đi mà không bao giờ được đón con trở về.

Bởi chính họ đã góp phần viết nên mùa xuân hôm nay.

Tuổi trẻ của họ đã hóa thành mùa xuân của đất nước.

Và hôm nay, đến lượt chúng ta.

Tuổi trẻ hôm nay hãy viết tiếp mùa xuân ấy bằng tri thức, bằng khát vọng, bằng trách nhiệm và những việc làm tốt đẹp cho cộng đồng.

Để mai này, khi nhìn lại, chúng ta có thể tự hào nói rằng:

Mình đã sống một tuổi trẻ có ích.

Mình đã góp một phần nhỏ bé vào mùa xuân của quê hương.

Bởi mùa xuân của đất nước không chỉ được tạo nên bởi thời gian.

Mùa xuân ấy được viết nên bằng tuổi trẻ.

Và câu chuyện ấy sẽ còn được viết tiếp, từ thế hệ này đến thế hệ khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn