TUỔI TRẺ XUỐNG ĐƯỜNG – LỊCH SỬ SANG TRANG
TUỔI TRẺ XUỐNG ĐƯỜNG – LỊCH SỬ SANG TRANG
Trần Văn Ơn sinh ra trên mảnh đất Bến Tre – nơi sông nước hiền hòa nhưng con người luôn sẵn sàng đứng lên khi Tổ quốc cần. Ở tuổi học trò, anh chưa từng cầm súng, chưa ra chiến trường, nhưng trái tim anh đã sớm chọn đứng về phía nhân dân, phía độc lập tự do. Những năm cuối thập niên 40, Sài Gòn sôi sục dưới ách áp bức của thực dân. Trường học không còn là nơi yên tĩnh của sách vở, mà trở thành điểm hẹn của lòng yêu nước. Trần Văn Ơn – một học sinh bình dị – đã bước ra khỏi cổng trường, hòa vào dòng người xuống đường, mang theo khát vọng lớn hơn cả tuổi đời mình. Ngày ấy, anh không hô khẩu hiệu cho riêng mình. Anh xuống đường cho quyền học tập, cho tự do dân tộc, cho tương lai của cả một thế hệ. Tiếng súng đàn áp vang lên giữa phố phường Sài Gòn. Đạn không chỉ bắn vào thân thể người thanh niên trẻ, mà bắn vào cả sự tàn bạo của chế độ thực dân. Trần Văn Ơn ngã xuống khi tuổi đời mới mười chín, hai mươi – cái tuổi lẽ ra còn đang mơ ước giảng đường, tương lai, và những ngày yên bình. Anh hy sinh, nhưng không gục ngã. Đám tang của Trần Văn Ơn trở thành một cuộc biểu tình lớn chưa từng có. Hàng vạn học sinh, sinh viên, trí thức và người dân Sài Gòn xuống đường tiễn đưa anh. Lá cờ tang không chỉ để khóc một người đã mất, mà để thề với lịch sử rằng: tuổi trẻ Việt Nam không cúi đầu. Từ giây phút ấy, cái tên Trần Văn Ơn không còn là tên của một cá nhân. Đó là biểu tượng của học sinh – sinh viên yêu nước, của tuổi trẻ dám đứng lên, dám trả giá bằng cả sinh mệnh để lịch sử rẽ sang một hướng khác. Anh không sống trọn một đời người. Nhưng anh đã mở ra một trang mới cho phong trào đấu tranh đô thị. Trần Văn Ơn – người thanh niên ngã xuống để tuổi trẻ Việt Nam đứng thẳng.



