Tuổi xuân giữa tuyến lửa
Tuổi xuân giữa tuyến lửa
Trong thời chiến, Cuộc sống của chúng tôi khi ấy thiếu thốn đủ bề. Ăn uống đạm bạc, bữa cơm thường độn sắn, có hôm chỉ có muối rang hoặc ít rau rừng hái vội. Mỗi khi ngồi ăn, chị em chuyền nhau từng bát, vừa ăn vừa tranh thủ nghỉ cho lại sức.
Trong ba lô của tôi có một chiếc gương nhỏ, mang theo từ nhà. Những lúc hiếm hoi được nghỉ, tôi lấy ra soi vội, buộc lại mái tóc đã xơ xác vì nắng gió. Nhìn mình trong gương, tôi thấy vừa thương vừa buồn cười – con gái mà tay chân lấm lem, da sạm đi vì mưa nắng. Nhưng rồi lại tự nhủ: “Còn soi được gương là còn trẻ, còn sức mà làm việc.”
Có lúc đói, lúc mệt, có lúc sợ, nhưng chưa khi nào tôi nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Chúng tôi động viên nhau bằng những câu nói rất giản dị, bằng nụ cười, bằng việc chia nhau từng miếng sắn, từng ngụm nước. Tuổi xuân của nữ Thanh niên xung phong đi qua trong thiếu thốn và hiểm nguy, nhưng chính nơi ấy đã dạy tôi biết chịu đựng, biết yêu thương và biết sống có trách nhiệm với Tổ quốc.


