TUỔI XUÂN GỬI LẠI NHỮNG CUNG ĐƯỜNG
Tháng 4 năm 1969, giữa những năm tháng cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước diễn ra ác liệt, cô gái trẻ Trần Thị Dong rời quê hương Thiệu Duy, Thiệu Hóa lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Gần ba năm trong đơn vị C2352 – N235 – P31 là quãng thời gian tuổi xuân gắn với những công việc gian khó, những ngày xa gia đình và tình đồng chí, đồng đội sâu sắc. Đó là một phần ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời của người nữ Thanh niên xung phong quê Thanh.
Tháng 4 năm 1969, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra trong những năm tháng vô cùng ác liệt, Trần Thị Dong, cô gái trẻ quê Thiệu Duy, Thiệu Hóa, đã tình nguyện lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong.
Ở tuổi thanh xuân, chị rời quê hương và gia đình để đến với một môi trường hoàn toàn mới. Hành trang mang theo là sức trẻ, lòng nhiệt huyết và tinh thần sẵn sàng đóng góp cho đất nước.
Chị được biên chế vào C2352 – N235 – P31.
Những ngày đầu trong đơn vị là khoảng thời gian để chị làm quen với cuộc sống tập thể và những nhiệm vụ của người Thanh niên xung phong. Cuộc sống khi ấy còn rất nhiều khó khăn. Điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, công việc vất vả, lại phải xa quê hương và những người thân yêu.
Nhưng trong gian khó, những người trẻ lại càng gắn bó với nhau hơn.
Các chị, các anh trong đơn vị cùng làm việc, cùng chia sẻ những khó khăn và động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ. Những người vốn xa lạ từ nhiều miền quê dần trở thành đồng đội, trở thành những người thân thiết trong những năm tháng tuổi trẻ.
Đối với Trần Thị Dong, những ngày tháng ấy có lẽ không chỉ được nhớ bằng sự gian khổ mà còn bằng những kỷ niệm rất đỗi bình dị. Đó là những giờ phút cùng đồng đội nghỉ ngơi sau một ngày làm việc, những câu chuyện về quê nhà, những lần hỏi thăm nhau khi ai đó mệt mỏi, hay những khoảnh khắc cùng nhau động viên để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Xa nhà trong những năm chiến tranh, nỗi nhớ quê hương luôn hiện diện trong lòng người con gái Thiệu Duy. Nhớ mái nhà, nhớ người thân, nhớ những con đường làng quen thuộc. Nhưng phía trước là nhiệm vụ, là sự cần thiết của đất nước, nên nỗi nhớ được cất lại để tiếp tục công việc.
Gần ba năm, từ tháng 4 năm 1969 đến tháng 12 năm 1971, chị Trần Thị Dong đã gắn bó với lực lượng Thanh niên xung phong.
Đó là những năm tháng tuổi xuân được dành cho nhiệm vụ chung. Mỗi ngày làm việc, mỗi khó khăn vượt qua và mỗi tình cảm dành cho đồng đội đều trở thành những dấu ấn của một thời không thể lặp lại.
Tháng 12 năm 1971, sau thời gian tham gia Thanh niên xung phong, chị trở về với cuộc sống đời thường.
Từ ngày trở về đến nay, thời gian đã đi qua rất lâu. Cuộc sống đã có nhiều thay đổi, những con đường năm xưa có thể đã khác, nhưng ký ức về những năm tháng Thanh niên xung phong vẫn còn trong tâm trí người nữ cựu Thanh niên xung phong.
Nhìn lại quãng đời đã qua, những năm tháng trong C2352 – N235 – P31 là một phần tuổi trẻ đáng tự hào của chị Trần Thị Dong.
Chị cũng như hàng triệu thanh niên Việt Nam của một thời đã sẵn sàng rời quê hương, gác lại những ước mơ riêng để góp sức mình cho đất nước. Họ không nhất thiết phải là những con người được nhắc tên trong những trang sử lớn, nhưng những đóng góp thầm lặng của họ đã góp phần làm nên sức mạnh của cả dân tộc.
Câu chuyện của chị Trần Thị Dong vì thế không chỉ là câu chuyện của riêng một người. Đó còn là câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã sống hết mình với tuổi trẻ, với quê hương và với đất nước.
Những năm tháng ấy đã trở thành ký ức của một thời hoa lửa – nơi tuổi xuân được gửi lại trên những cung đường gian khó, nơi tình đồng đội trở thành điểm tựa và nơi những con người bình dị đã góp phần viết nên những trang lịch sử đáng tự hào của dân tộc.



