Tuổi xuân gửi lại nơi chiến trường - 1D4VCVB
Những năm tháng lịch sử của dân tộc...
Có những ký ức dù đã đi qua rất nhiều năm vẫn không bao giờ cũ. Có những con người lặng lẽ bước qua chiến tranh, mang theo tuổi xuân, những tháng năm gian khổ và cả những ký ức không thể gọi thành tên. Với em, một trong những người như thế chính là ông cụ nội Nguyễn Quang Khoá – người đã đi qua một thời hoa lửa của đất nước và để lại trong gia đình em một câu chuyện mà càng nghe, em càng thấy tự hào và biết ơn.
Mỗi lần nhìn mái tóc đã bạc theo năm tháng và dáng người thân thuộc của ông, em thường nghĩ: phía sau người ông hiền từ của em là cả một chặng đường dài mà thế hệ chúng em chưa từng được trải qua. Đó là những năm tháng mà tuổi trẻ được đặt giữa những lựa chọn lớn lao, nơi quê hương, đất nước cần những con người sẵn sàng bước lên phía trước. Ông đã từng là một người trẻ như thế.
Ông quê ở Yên Bái, một vùng đất của núi rừng và những con người giàu nghị lực. Từ mảnh đất ấy, ông đã bước vào những năm tháng lịch sử của dân tộc. Và hôm nay, khi được viết về ông trong “Câu chuyện thời hoa lửa”, em không chỉ muốn kể về một người ông đáng kính của gia đình, mà còn muốn kể về một thế hệ đã gửi lại tuổi thanh xuân cho đất nước, để thế hệ chúng em được lớn lên trong hòa bình.



