Bài viết

Tuổi xuân gửi lại Trường Sơn

Vĩnh Long13/05/2026Lê Duy Khánh (Đoàn xã Tân Hào)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt đã đi qua, nhưng ký ức về một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” vẫn còn vẹn nguyên trong trái tim của những cựu Thanh niên xung phong. Đó không chỉ là ký ức của bom đạn và mất mát, mà còn là câu chuyện về lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sự hy sinh lặng thầm của cả một thế hệ thanh xuân sống vì Tổ quốc.

Ở tuổi 18, bà Trần Thị Ngoan đã giấu gia đình lên đường tham gia lực lượng TNXP với tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Từ những cây cầu trọng điểm ở Thanh Hóa, Hải Dương đến tuyến lửa Trường Sơn, bà cùng đồng đội ngày đêm san lấp hố bom, giữ cho những tuyến đường huyết mạch luôn được thông suốt. Giữa mưa bom, bão đạn, họ sống và chiến đấu bằng niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Đau đớn nhất với bà là khi nhận tin mẹ mất mà không kịp trở về chịu tang, một mất mát theo bà suốt cả cuộc đời.

Cũng trên tuyến đường 20 Quyết Thắng năm ấy, ông Nguyễn Biên Cương vẫn nhớ như in những trận bom B52 rung chuyển núi rừng Trường Sơn. Cuộc sống nơi chiến trường thiếu thốn trăm bề, bữa cơm chỉ có rau rừng, măng rừng, quần áo ẩm ướt quanh năm, bệnh tật luôn rình rập. Nhưng giữa gian khổ ấy, những người TNXP vẫn lặng lẽ mở đường trong đêm tối, bảo vệ từng chuyến xe vận tải nối hậu phương với tiền tuyến.

Với ông Nguyễn Mạnh Thắng, ký ức tuổi trẻ là những ngày treo mình trên vách núi đục đá mở đường bằng những dụng cụ thô sơ. Từ TNXP, ông tiếp tục khoác áo lính, chiến đấu nơi tuyến lửa Quảng Bình để bảo vệ tuyến vận tải chiến lược của miền Bắc. Dù mang thương tích trở về, ông vẫn luôn xem những năm tháng ấy là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời mình.

Còn ông Nông Đức Thành nhớ mãi những ngày mở đường ở Na Hang bằng “mồ hôi và nước mắt”. Những lán tre giữa núi rừng, những bữa cơm thiếu gạo, những cơn sốt rét triền miên đã tôi luyện nên ý chí bền bỉ của lớp thanh niên thời chiến. Sau này trở về quê hương, dù ở bất kỳ cương vị nào, ông vẫn sống giản dị, tận tụy như cách mình từng đi qua chiến tranh.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện của những cựu TNXP vẫn luôn là bản anh hùng ca đẹp đẽ về một thế hệ dám hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập dân tộc. Họ ra đi với trái tim đầy nhiệt huyết, trở về với những ký ức không thể nào quên, để hôm nay thế hệ trẻ thêm hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương và tuổi xuân của cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn