Tuổi xuân gửi lại Trường Sơn – Hồi ức của người lính lái xe
Ông sinh ra tại xã Đông Phong, huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên). Tuổi trẻ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Khi ấy, dù mới chỉ là một thanh niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, ông đã mang trong mình khát vọng mãnh liệt được cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Với mong muốn sớm được đứng vào hàng ngũ quân đội, ông đã tự khai tăng thêm một tuổi để đủ điều kiện nhập ngũ.
Sau một năm, khi tình hình chiến sự ngày càng trở nên ác liệt, ông được lựa chọn đi học nghề lái xe để phục vụ chiến trường. Năm 1966, sau khi tốt nghiệp, ông được Bộ Giao thông và Bộ Quốc phòng điều động vào Khu 4 nhận nhiệm vụ.
Nhắc lại những ngày đầu bước chân vào chiến trường, ông kể rằng mọi thứ đều vô cùng bỡ ngỡ. Nếu như người lính bộ binh hành quân theo đơn vị thì ông lại một mình một xe, lặng lẽ di chuyển trong màn đêm. Ông nói rằng lái xe ban đêm tuyệt đối không được bật đèn, bởi chỉ cần một ánh sáng nhỏ cũng đủ để máy bay địch phát hiện và trở thành mục tiêu bắn phá. Vì thế, mỗi chuyến đi đều là hành trình đơn độc giữa bóng tối, nơi cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Những ngày đầu ở Khu 4, lần đầu tiên chứng kiến pháo sáng của địch rực lên trên bầu trời, ông hoảng hốt bỏ lại chiếc xe rồi chạy thật nhanh để tránh bom đạn. Nhưng khi pháo sáng tắt, cả cánh rừng lại chìm trong màn đêm dày đặc, khiến ông không còn biết chiếc xe của mình đang ở đâu. Ông loay hoay tìm kiếm mãi giữa núi rừng Hà Tĩnh, cuối cùng mới có thể tìm lại được xe để tiếp tục nhiệm vụ.
Theo lời ông, điều khiến những người lái xe trên tuyến lửa sợ nhất chính là bom bi. Đó là loại bom khi phát nổ sẽ tung ra hàng nghìn, hàng triệu viên bi nhỏ chỉ bằng đầu ngón tay, phủ kín cả một vùng rộng lớn. Một khi bom bi rơi xuống thì gần như không ai có thể tránh khỏi.
Có những lần cái chết chỉ cách ông trong gang tấc. Ông kể rằng đã từng có một viên đạn 12 ly bắn sượt ngay bên sườn mình. Viên đạn chỉ cách người ông đúng nửa gang tay rồi cắm xuống phần đất mềm bên cạnh. May mắn thay, nó đã không phát nổ. Khoảnh khắc ấy đến tận bây giờ ông vẫn không thể nào quên.
Trong một nhiệm vụ khác, ông nhận lệnh ra sân bay ở Vinh để chở một máy rà bom đến Ngã ba Đồng Lộc. Đây là tuyến đường huyết mạch mà các đoàn xe chiến đấu và bộ đội đều phải đi qua, cũng chính vì vậy mà nơi đây trở thành mục tiêu đánh phá vô cùng ác liệt của không quân Mỹ. Theo lời ông kể, cứ khoảng năm phút lại có một đợt máy bay tới ném bom xuống Ngã ba Đồng Lộc, biến nơi đây thành một trong những tọa độ lửa khốc liệt nhất của chiến trường.
Khi được hỏi làm thế nào để ông và đồng đội có thể giữ vững tinh thần trong suốt những năm tháng chiến đấu, ông chia sẻ rằng do tính chất công việc nên hầu hết các chuyến xe đều diễn ra vào ban đêm. Ban ngày là khoảng thời gian hiếm hoi để nghỉ ngơi, còn khi màn đêm buông xuống, ông lại lên đường thực hiện nhiệm vụ. Ông chở bộ đội hành quân, kéo pháo, vận chuyển thương binh, bất chấp việc không được bật đèn và mặc cho máy bay địch vẫn liên tục quần thảo trên bầu trời. Với họ, hoàn thành nhiệm vụ và giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt là điều quan trọng hơn cả sự an nguy của bản thân.
Khi chúng tôi hỏi về cảm xúc trong thời khắc nghe tin đất nước hoàn toàn giải phóng, ông chậm rãi nhớ lại. Lúc ấy, ông đang ở đầu đường Trường Sơn, trên đường làm nhiệm vụ chở thương binh ra miền Bắc thì nhận được tin chiến thắng. Tất cả mọi người, từ bộ đội đến những người làm nhiệm vụ trên tuyến đường, đều vỡ òa trong niềm vui sướng. Riêng ông, niềm hạnh phúc lớn nhất là cảm giác tâm hồn được nhẹ nhõm sau bao năm sống giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Ông xúc động nói rằng chỉ đến lúc ấy, ông mới thực sự tin mình vẫn còn được sống để chứng kiến ngày đất nước hòa bình.
Nhìn lại chặng đường đã qua, điều khiến ông tự hào nhất chính là tuổi trẻ của mình. Dù chỉ là một người lính lái xe với những đóng góp nhỏ bé, ông vẫn luôn tin rằng mình đã góp một phần công sức vào thắng lợi chung của dân tộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức của một người cựu chiến binh mà còn là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự sẵn sàng hi sinh của biết bao thế hệ cha ông. Họ đã gửi trọn tuổi xuân nơi chiến trường, chấp nhận đối mặt với bom đạn, hiểm nguy và cái chết để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc. Chính sự hi sinh thầm lặng ấy đã làm nên những trang sử hào hùng của đất nước và để lại cho các thế hệ hôm nay một cuộc sống hòa bình, độc lập và tự do vô giá.



