TUỔI XUÂN NẰM LẠI BÌNH ĐỊNH

TUỔI XUÂN NẰM LẠI BÌNH ĐỊNH
Anh sinh năm 1945, khi đất nước vừa bước qua một cuộc chiến, nhưng hòa bình chưa kịp tròn thì bom đạn lại ập đến. Tuổi thơ của Đào Công Rô ở quê hương Bắc Ninh lớn lên trong tiếng ru của mẹ, trong câu quan họ mượt mà, nhưng phía sau những làn điệu ấy là nỗi lo thường trực về chiến tranh và mất mát. Khi anh đủ tuổi trưởng thành, Tổ quốc gọi. Không do dự, anh rời miền quê Kinh Bắc, mang theo dáng hình của một người lính trẻ, để đi về phương Nam – nơi chiến trường Bình Địnhđang ngày đêm đỏ lửa. Con đường anh đi xa lắm, xa tiếng hát quê nhà, xa vòng tay gia đình, để đến với một miền đất khốc liệt mà anh chưa từng biết tên trước đó. Những năm đầu thập niên 1970, chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt. Bình Định là điểm nóng, nơi bom đạn trút xuống không ngơi, nơi mỗi tấc đất đều thấm mồ hôi và máu của người lính. Giữa khói lửa ấy,Đào Công Rô– chàng trai sinh năm 1945 – vẫn bám trụ chiến trường, kiên cường cùng đồng đội giữ vững trận tuyến. Anh chiến đấu bằng tất cả những gì mình có: bằng sức trẻ, bằng lòng dũng cảm, bằng niềm tin giản dị rằng nếu mình đứng vững hôm nay, quê hương sẽ yên bình ngày mai.Trong những đêm rừng sâu, giữa tiếng bom và mùi khói súng, anh và đồng đội chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô, dựa vào nhau để đi qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Ngày 26 tháng 5 năm 1971, trong một trận đánh ác liệt tại chiến trường Bình Định, liệt sĩ Đào Công Rô đã anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, khi những ước mơ của đời người còn chưa kịp gọi tên. Sự hy sinh của anh lặng lẽ như chính con người anh, nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao đối với độc lập, tự do của Tổ quốc. Anh nằm lại nơi đất lạ, cách xa quê hương Bắc Ninh hàng nghìn cây số. Nhưng đất Bình Định đã ôm anh vào lòng, như ôm một người con của đất nước. Máu anh hòa vào đất, góp phần làm nên mùa xuân hòa bình cho dân tộc. Hôm nay, khi non sông đã liền một dải, khi những câu quan họ lại vang lên giữa đời thường yên ả, tên anh – liệt sĩ Đào Công Rô– vẫn được nhắc đến bằng sự biết ơn và kính trọng. Anh là đại diện cho một thế hệ lính trẻ đã gửi trọn tuổi xuân nơi chiến trường xa, để đất nước được sống trong hòa bình. Anh không trở về, nhưng chính anh đã giúp Tổ quốc được trở về với bình yên.



