Tuổi xuân người nữ dân quân
Có những câu chuyện không cần bắt đầu bằng những trận đánh lớn. Chỉ cần ngồi bên một người từng đi qua chiến tranh, nghe họ kể về những năm tháng tuổi trẻ, ta cũng có thể cảm nhận được cả một thời hoa lửa.
Trong một lần trò chuyện, chúng tôi được nghe cựu chiến binh Thều Thị Bống, sinh năm 1934, từng là A trưởng DQDK, kể lại những năm tháng bà tham gia công tác trong thời chiến.
Bà Bống nhớ lại, ngày ấy cuộc sống vô cùng khó khăn. Là một người phụ nữ dân quân, bà vừa tham gia công việc của đơn vị, vừa cùng bà con lao động, sản xuất và sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ khi có yêu cầu.
Những ngày trực gác, huấn luyện hay làm nhiệm vụ đều thiếu thốn đủ bề. Có những đêm trời mưa rét, đường làng tối om, bà cùng đồng đội vẫn thay nhau đứng gác. Ai cũng còn trẻ, có người mới ngoài đôi mươi, nhưng trước nhiệm vụ chung, chẳng ai nghĩ đến chuyện lùi bước.
Bà kể:
“Ngày ấy khổ nhưng anh em thương nhau lắm. Có gì cùng chia sẻ, ai mệt thì người khác động viên. Mọi người đều mong đất nước sớm được bình yên.”
Là A trưởng, bà không chỉ hoàn thành nhiệm vụ của mình mà còn cùng đồng đội nhắc nhở, động viên nhau giữ vững tinh thần. Những công việc tưởng như bình thường ấy lại góp phần giữ gìn cuộc sống bình yên cho làng quê trong những năm tháng chiến tranh.
Điều bà nhớ nhất sau nhiều năm không phải là những gian khổ đã trải qua, mà là những người đồng đội.
Có những người sau này trở về quê hương, có người mang thương tật, cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi khi nhắc đến họ, giọng bà lại chậm xuống.
“Ngày ấy còn trẻ, chỉ nghĩ cố gắng hết sức mình thôi. Bây giờ nhìn lại mới thấy thời gian trôi nhanh quá. Người còn, người mất, nhưng những kỷ niệm thì không quên được.”
Chiến tranh đã lùi xa gần một thế kỷ kể từ những năm tháng tuổi trẻ của bà. Người nữ dân quân năm nào giờ đã ở tuổi ngoài chín mươi. Mái tóc bạc trắng, nhưng ký ức về những ngày khoác trên mình bộ quân phục vẫn còn nguyên vẹn.
Câu chuyện của cựu chiến binh Thều Thị Bống là câu chuyện về một thế hệ phụ nữ đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời để góp sức cho quê hương.
Không có những lời kể hào nhoáng, chỉ là những ký ức giản dị về đồng đội, về những ngày gian khó và một tuổi trẻ đã đi qua chiến tranh.
Nhưng chính những câu chuyện bình dị ấy đã làm nên ký ức của một thời hoa lửa – nơi những con người bình thường đã sống một cuộc đời thật đáng nhớ.



