Tuổi Xuân Nơi Chiến Trường
Ngày ấy, tôi còn trẻ, rời quê hương lên đường ra trận với bao ước mơ dang dở. Con đường hành quân bụi đỏ, rừng rậm ẩm lạnh, bom đạn rền vang, chúng tôi nắm chặt tay nhau vượt qua ranh giới mong manh giữa sống và chết. Những đêm giữa rừng, chỉ cần tiếng lá xào xạc cũng khiến lòng thắt lại, chỉ mong ngày quê hương yên tiếng súng.
Trong gian khổ, chúng tôi chia nhau từng nắm cơm khô, ngụm nước hiếm hoi, cùng chống chọi đói rét và bệnh tật. Nhiều đồng đội đã ngã xuống ngay bên cạnh, ánh mắt còn dang dở ước mơ. Tôi từng lặng người khép lại đôi mắt họ, nỗi đau không thể gọi thành tên, trở thành ký ức không bao giờ phai.
Nhiều năm sau, tóc đã bạc, mỗi lần nhớ lại “thời hoa lửa”, lòng tôi vừa tự hào vừa nghẹn ngào. Tự hào vì đã sống và chiến đấu cho Tổ quốc, nghẹn ngào vì những người không trở về. Tôi luôn nhắn nhủ con cháu: hòa bình hôm nay là máu, nước mắt và tuổi trẻ của bao thế hệ đi trước, hãy trân trọng và sống xứng đáng với sự hy sinh ấy.



